[Dịch] Cô gái chúng ta cùng theo đuổi năm nào – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 4

Trở về từ Phố Lý, đánh cờ tướng trở thành phong trào sôi nổi của cả lớp, không hề có dấu hiệu giảm nhiệt.

Thế là bàn cờ tướng bằng nam châm được chuyền tay qua các ngăn bàn, cứ hết tiết thì bắt đầu khai trận, vào tiết thì thu lại bàn cờ. Cả trò cờ ca-rô giản đơn cũng y như vậy, cả lớp ai ai cũng lấy giấy kẻ ca-rô xanh, dùng bút chì tô tô vẽ vẽ những vòng tròn đen trắng. Giờ giải lao 10 phút cũng có thể đánh được hai, ba ván, ai cũng rất hào hứng.

Còn cụm từ “chơi cờ tướng đánh bại Kha Cảnh Đằng” bây giờ đã trở thành cụm từ chỉ mục tiêu cuối cùng của các nam sinh cùng lớp.

“Kể từ nay, khi chơi cờ, chúng mày không cần để ý mấy thứ chân quân tử làm gì, cứ việc hợp thành một đội đấu với tao một trận, không phải khách khí. Nếu mà tao mới có tí tuổi đầu mà đã bắt đầu huênh hoang tự đại thế này, đời tao thế cũng phiền lắm. “Tôi ngoáy ngoáy mũi, nói khoác mà không biết ngượng.

Sức mạnh của tập thế thật là đáng gờm, chỉ trong vài ngày, tôi đã nếm qua cảm giác bại trận, làm cho tôi vài phần không thể nuốt nghẹn.

“Việc này cho chúng ta bài học là không nên kiêu ngạo.” Thẩm Giai Nghi dùng bút bi chọc vào lưng tôi, chậm rãi nói.

“Mình thật sự không hiểu nối một đống người liên thủ đánh bại một người, vậy thì có gì hay hớm chứ.” Tôi không kiềm chế được thốt lên.

Ngay sau đó, thầy Lại tuyên bố một tin đáng sợ.

“Cả lớp nghe rõ đây, để phối hợp với quy định của Cục giáo dục về số học sinh của các lớp tài năng, lớp chúng ta và lớp B từ nay phải giảm sĩ số từ 45 học sinh xuống còn 30 học sinh, 30 học sinh thừa ra từ 2 lớp sẽ được hợp vào thành lớp C. Vì vậy từ giờ đến hết năm học này, chúng ta sẽ lấy thành tích làm tiêu chuẩn, chỉ để lại 30 học sinh. Nếu em nào muốn ở lại lớp A thì phải càng cố gắng nhé.” Thầy Lại nói, đưa ánh mắt nhìn khắp lớp.

Vừa nghe thấy mấy lời này, tôi như hồn xiêu phách lạc.

Kể từ đó, Thẩm Giai Nghi ngồi đằng sau tôi luôn mồm lải nhải năm lần bảy lượt, nào thì bảo tôi phải chăm chỉ học bài nếu không thì sẽ không vượt qua được kỳ thi sát hạch, nào thì thành tích của tôi bắt đầu không có cách nào cứu vớt. Nhưng dù có tiến bộ thế nào, tôi cũng chưa chắc được ở lại lớp cũ.

“Kha Cảnh Đằng, mày có cảm thấy mình sẽ bị đá ra khỏi lớp A không?” Quái thú ngồi dưới gốc cây, đờ đẫn nhìn lên trời mây.

“Đá cái đầu mày ấy, tốt nhất là mày tự lo cho mày đi.” Tôi lật quyển “Thiếu niên vui vẻ”, trong lòng thấy bất an tựa như viên ngọc đen lồ lộ giữa nước hồ trong xanh.

“Kỳ thực biết đâu học lớp C lại chả tốt hơn, không có nhiều áp lực học hành như bên này, mày lên lớp vẽ truyện tranh cũng không có ai quản mày cả.” Quái Thú nhìn tôi góp ý.

Xe buýt của trường chuẩn bị xuất phát.

“Câm mồm mày đi.” Tôi đem quyển “Thiếu niên vui vẻ” đưa cho Quái Thú, bực bội vò đầu.

Cũng tại thời điểm này, cái tính khí bà cô lẩm cẩm của Thẩm Giai Nghi bùng phát lên đến đỉnh điểm.

Giờ truy bài, Thẩm Giai Nghi chọc mạnh cái bút bi vào lưng tôi, đau đến nỗi tôi phải quay đầu lại.

“Cậu định tính thế nào đây? Không phải là mình đã sớm nhắc nhở cậu chăm học lên một chút đó sao? Hối hận rồi phải không?” Thẩm Giai Nghi giương mắt nhìn tôi.

“Trời đất ơi, có phải là cậu bị đá ra khỏi lớp đâu cơ chứ, cậu nhìn tôi làm gì? Vả lại Quái Thú có nói, tôi sang lớp C thì có thể vẽ truyện tranh cả ngày, chả có gì là không tốt cả.” Tôi nói, nhưng những lời này thật sự không phải là những điều tôi nghĩ.

“Đưa vở địa lý đây.” Thẩm Giai Nghi nhướn đôi lông mày, không để tôi phản kháng.

“Làm gì?”

“Nhanh lên!”

Tôi đưa quyển vở địa lý giao cho Thẩm Giai Nghi xong, chờ một lúc lâu sau, Thẩm Giai Nghi lại lấy bút bi chọc vào lưng tôi, đưa trả quyển vở, bên trên là vô vàn màu của bút nhấn chú thích cũng như tên một đống sách tham khảo gợi ý.

“Cậu phải đọc hết chỗ này nhé, đọc hết thì kỳ thi tháng tới sẽ không có vấn đề gì cả.” Thẩm Giai Nghi nghiêm túc nhìn tôi nói: “Bây giờ mỗi ngày đều phải học số học, kể từ nay hết giờ, chúng ta sẽ giải một bài toán.”

“A?” Tôi vừa ngạc nhiên, vừa thẹn, nhưng không có gan phản kích lại Thẩm Giai Nghi, người vì tôi mà suy nghĩ như thế này.

“A cái gì? Mọi chuyện đều do cậu tự chuốc lấy nhá.” Thẩm Giai Nghi mở bảng xếp hạng kết quả kỳ thi tháng trước, chỉ vào số liệu nói: “Tiếng Anh của cậu rất tốt, Ngữ văn và Lịch sử cũng bình thường, Địa lý không tốt, Số học và Lý hóa đều rất tệ, nếu như không phải do cậu đần độn, thì do cậu căn bản không học hành, hoặc phương pháp học chưa đúng. Cậu có cảm thấy mình đần độn không?”

“Cái gì là cái gì cơ?” Tôi không kịp nghĩ ngợi gì, tai đỏ bừng cả lên.

“Kha Cảnh Đằng, cậu có đần độn không?” Thẩm Giai Nghi nhìn tôi, không để cho mắt tôi nhìn đi chỗ khác.

“Hừm, còn lâu nhá.” Tôi thở hắt ra.

“Vậy thì chứng minh cho mình thấy đi.” Thẩm Giai Nghi nhìn tôi.

Tôi ngơ ngác nhìn Thẩm Giai Nghi. Trong phút chốc, bao nhiêu ý nghĩ phức tạp hỗn độn nảy ra trong đầu tôi.

Tôi, kẻ từ trước đến nay vốn coi trời bằng vung, quen việc cười hỉ hả, bây giờ phải từ bỏ trạng thái khốn cùng này. Nhưng tôi biết mình không thể không tiếp nhận hảo ý của Thẩm Giai Nghi, bị coi là ngốc nghếch tôi cũng nhận, bởi vì tôi không có cách nào giấu kín được suy nghĩ thật sự thầm kín trong lòng mình.

Tôi thực sự không muốn rời lớp A Mỹ thuật một chút nào.

Nếu như bị đá ra khỏi lớp, tôi nhất định sẽ bị gia đình mắng cho một trận, còn Thẩm Giai Nghi cũng chỉ còn cách tìm Tạ Minh Hòa để nói chuyện thôi.

Ờ đấy, lại nói đến tình địch ngang tài ngang sức của cuộc đời tôi, Tạ Minh Hòa.

A Hòa người mập mạp, giống hệt như quả dưa hấu nặng trình trịch trên cánh đồng dưa, là tên bạn học cùng với tôi liên tiếp trong các chặng khác nhau của cuộc đời.

Từ lớp 1 cho đến khi tốt nghiệp tiểu học tôi và A Hòa đã là bạn cùng lớp, lên tới cấp 2 cũng vô tình học cùng lớp Mỹ thuật. Nhà tôi mở hiệu thuốc, nhà A Hòa cùng mở hiệu thuộc. Tôi thuộc nằm lòng các ca khúc tiếng Anh cổ, còn A Hòa chỉ nhìn lướt qua ca khúc tiếng Anh cũng thuộc. Tôi tự đại, A Hòa tự tin. Thậm chí tiểu học năm lớp 6, chúng tôi cùng thích một cô bạn cùng lớp. Tôi thích nói chuyện cùng Thẩm Giai Nghi, A Hòa cũng vậy.

Tôi khẽ liếc nhìn… liếc nhìn! Nhìn một cái thấy ngay A Hòa rất thích Thẩm Giai Nghi, còn tôi cũng nghi ngờ rằng A Hòa cùng phát hiện ra hảo ý kỳ dị của tôi với Thẩm Giai Nghi.

Ngày đó, tôi ngồi ở phía trước Thẩm Giai Nghi, A Hòa ngồi ngay bên phải, 3 chúng tôi tạo thành một tam giác vuông. Cả tôi và A Hòa đều là những nam sinh mà Thẩm Giai Nghi thích tán chuyện cùng, điểm chung này làm tôi cảm thấy bất an.

Hồi học tiểu học năm lớp 6, tôi và A Hòa cùng thích một cô bạn cùng lớp tên là Tiểu Mị, ngồi ngay đằng sau tôi, còn A Hòa ngồi bên cạnh Tiểu Mị. Tiểu Mị cũng thích cùng chúng tôi tán chuyện. Gay go rồi, tình cảnh ngày đó giống hệt bây giờ, không sai một li.

“Chương trình “Cùng nói tiếng Anh” (Let’s talk in English) tối qua, người dẫn chương trình có kể câu chuyện cười về con chim cánh cụt, tớ cũng nghe qua từ lâu rồi, chị tớ nói…” A Hòa cười nói, Thẩm Giai Nghi chăm chú lắng nghe.

Khi Thẩm Giai Nghi kể chuyện, A Hòa lúc nào cũng rất hào hứng, lắng nghe từng chữ từng câu của Thẩm Giai Nghi.

Mới học cấp 2 mà A Hòa đã có thể nói được từ chuyện xe hơi đến máy vi tính, lại từ máy vi tính cho đến cuộc sống ở nước ngoài, giống hệt như ông cụ non. So với độ hiểu rộng biết nhiều của A Hòa, tôi quả là ấu trĩ vô cùng. Nếu như ba đứa chúng tôi cùng tán chuyện, một lúc lâu sau sẽ thấy tôi là đứa dễ suy giảm độ nhiệt tình nhất. Quan trọng nhất là, tên mập A Hòa giao tình với tôi cũng quá lâu rồi, là một tên bạn cũng không tồi, điểm này thật sự làm tôi nhụt chí.

Thế là bi kịch đã phát sinh.

Ngày đó tôi vì sợ bị đuổi ra khỏi lớp, đành gạt bỏ hết danh dự bản thân, cùng Thẩm Giai Nghi hết giờ học ngồi giải đề số học (Kỳ thực là Thẩm Giai Nghi chỉ bảo), tôi mang sách số học tham khảo đặt lên bàn Thẩm Giai Nghi, hai người làm đi làm lại các dạng toán, có lúc đến cả giờ ăn trưa cũng lôi giấy nháp tính toán ra thảo luận, một phút cũng không ngừng học.

Còn nhớ một hôm vào giờ truy bài, A Hòa vô công rồi nghề, kể mấy tin đồn nhảm đang lan truyền trong lũ học sinh, nói rằng có một đoàn cương thi từ đại lục vượt biển đến Đài Loan, đang lang thang ở Trung Bộ Sơn. Tin đồn đó vào thời ấy đang vô cùng thịnh hành, thậm chí còn được đăng cả trên báo.

“Đừng có kể mấy chuyện này với tớ, tớ sợ lắm.” Thẩm Giai Nghi vừa tỏ vẻ không thích, A Hòa liền im miệng lại.

A, hiểu rộng biết nhiều thì tôi không bằng, nhưng nếu so việc dọa người và nói năng luyên thuyên, tôi cũng tài hoa không kém.

“Mình nghe nói những cương thi đó ban đầu không phải là cương thi đâu, chỉ là các ngư dân đại lục trong lúc lén vượt biến sang Đài Loan bị chết chìm, cơ thể sưng phù lên trên chiếc thuyền trống…” Tôi nói, nhưng bị ánh mắt nghiêm nghị của Thẩm Giai Nghi làm cho đứt đoạn câu chuyện.

“Kha Cảnh Đằng, cậu không cần phải kể những chuyện mà mình không thích, mấy chuyện này thật là vô bổ.” Thẩm Giai Nghi khẩu khí không có chút giữ kẽ gì hết.

Ờ, quả nhiên là bắt đầu sợ rồi. Xem tôi tiếp tục dọa cậu phát sợ này.

“Bởi vì gặp lúc trời tối, những thi thể sưng phù kia trôi dạt lên bờ biến thành cương thi, dưới ánh trăng bắt đầu chạy về Triều Sơn Lý, trên đường đi vừa hút máu người, vừa chạy, không biết muốn chạy về hướng nào. Anh trai tớ học ở trường cấp 2 Chương Hóa, anh ấy nói buổi tối còn có người nhìn thấy đoàn cương thi đó nhảy trên núi Bát quái. Không có lửa làm sao có khói, nhất định là phải có chứ,” Tôi càng nói càng hăng say, kẻ khơi mào câu chuyện A Hòa cũng phải tập trung chú ý lắng nghe.

“Nhưng mà lẽ nào các thi thể vừa lên bờ lại biến thành cương thi? Trời tối thì có gì lợi hại cơ chứ?” A Hòa có phần nghi hoặc.

“Vì vậy nên mới có người nói, đó là chủ tàu biết pháp thuật hại chết những người khách lén vượt biển, lại dùng phép thuật Mao Sơn khống chế những thi thể đó biến thành cương thi, không ngờ rằng về sau chính chủ tàu bị đám cương thi hại chết, làm cho đống cương thi không đầu đi ra đường hút máu người.” Tôi miêu tả sinh động, không ngừng quan sát sắc mặt tái bệch của Thẩm Giai Nghi.

“Lại nói dóc rồi, làm sao mà biến thành ra như vậy được? Hơn nữa, chủ thuyền biến họ thành cương thi thì còn làm gì được nữa?” A Hòa không hiểu, nhưng đã bắt đầu bước chân vào lĩnh vực u ám của tôi.

“Cái đó thì tao cũng không biết, chỉ chắc chắn rằng cảnh sát tuần tra ven biển chạy đến hiện trường thì phát hiện xác của chủ thuyền, trên xác hãy còn vết cắn của cương thi. Những tin này đều có thể tìm thấy trên bản tin, không giả được đâu. Còn nữa, căn cứ vào lộ trình của cương thi, có lẽ đã đi qua Đại Trúc mấy ngày rồi…” Tôi cố ý tán dóc tới Đại Trúc nơi Thẩm Giai Nghi đang sinh sống, làm cho câu chuyện thêm phần sợ hãi.

Nhìn thấy sắc mặt của Thẩm Giai Nghi càng lúc càng khó coi, tôi vẫn không ngừng nói nhăng nói cuội.

“Cậu tự đi mà lo cho mình đi.” Thẩm Giai Nghi đột nhiên cúi đầu xuống, nhẹ nhàng ném quyển sách tham khảo của tôi ra phía trước.

Tôi ngơ ngác ngừng lại, A Hòa cũng bối rồi ngừng hỏi.

“Này, mình vừa nãy chỉ là kể chuyện cười thôi mà, thực ra đám cương thi đó không nhảy đển Đại Trúc đâu, có khi đã men theo Trung Ương Sơn đi về phía nam Đài Loan rồi.” Tôi vẫn chưa biết lỗi mà vẫn tiếp tục chống chế, nhìn Thẩm Giai Nghi đang cúi đầu không nói câu gì.

Nhưng Thẩm Giai Nghi đã không nói câu gì là không nói, trong khi tôi tạo ra không khí vô bổ này, Thẩm Giai Nghi tự ngồi ôn bài của mình. Tôi nói thêm hai câu cũng không thấy hưởng ứng gì, chỉ còn biết hậm hực quay về chỗ ngồi của mình, lo lắng ngồi giải số học.

Vài ngày sau đó, Thẩm Giai Nghi cũng chả thèm đoái hoài gì tới tôi. Tôi vẫn nghĩ rằng chỉ mất có mấy ngày thì sẽ không có chuyện gì xảy ra, nhưng tính khí nóng nảy của Thẩm Giai Nghi thật là vượt ra ngoài cả dự liệu của tôi.

Mỗi sáng tôi lại mang đồ ăn sáng quăng vào ngăn bàn rồi như thường lệ gục ra bàn ngủ, nhưng lưng tôi giờ không còn bị sự thúc giục sắc nhọn đó nữa. Thẩm Giai Nghi tuyệt nhiên không cùng tôi nói chuyện, gặp nhau ở hành lang thì cũng tránh mặt tôi, còn tôi cũng nhất quyết không quay đầu lại để không phải nhìn thấy khuôn mặt lạnh băng của Thẩm Giai Nghi. Thẩm Giai Nghi ngược lại càng ngày càng nói chuyện nhiều với A Hòa, có lúc nói to đến nỗi tôi không muốn nghe cũng không có cách nào, làm cho tôi khó chịu không chịu được.

Kỳ thi tháng ngày càng đến gần, lòng tôi càng lúc càng buồn, muốn tính chuyện chuyển phéng sang lớp C cho rồi, nhưng không chịu nổi được bầu không khí bức bách này.

Gía như thời gian có quay trở lại, tôi sẽ không dám lôi chuyện ma quỷ ra dọa Thẩm Giai Nghi, thế nhưng muốn kẻ tâm cao khí ngạo như tôi hạ giọng xin lỗi thì khó lắm, thế nên rốt cục tôi cũng bỏ lỡ nhiều cơ hội tốt đẹp để nói lời xin lỗi.

“Kha Cảnh Đằng, mày và Thẩm Giai Nghi không phải là đang giận nhau đấy chứ, dạo này không thấy hai đứa mày nói chuyện.” Quái Thú ngước mặt lên trời.

“Hừ, mày không hiểu đâu.” Tôi cũng nhìn lên bầu trời.

“Qủa nhiên là giận nhau. Bọn mày rốt cục là giận nhau vì chuyện gì thế? Thành tích của mày không tốt, làm sao mà có xích mích với Thẩm Giai Nghi được?” Quái Thú quay đầu nhìn tôi, tỏ vẻ không hiểu.

Đúng là hâm, đây đúng là cái logic nhảm nhí, thế mà thành tích của mày lại tốt hơn tao được nhỉ. Quái Thú, cứ theo cái đà này thì về sau nhất định không có bạn gái cho mà xem.

“Quái Thú, mày có quen Doraemon không?” Tôi khoanh chân lại, hỏi Quái Thú.

“Không quen, định làm gì?” Quái Thú cười hỉ hả.

“Mượn hộ tao cỗ máy thời gian.” Tôi nói, đưa mắt nhìn mây trên trời.

Cứ mải ngắm mây trôi thế này, sớm muộn tôi cũng giống Quái Thú mất thôi.

Ngày tháng trôi qua ngày càng vô vị, hàng ngày lên lớp tâm tình giữ rịt chuyện khổ não.

Trước kỳ thi ba ngày, A Hòa từ phía sau đập vào vai tôi, đưa tôi một tờ giấy, trên đó ghi: “Đưa vở lịch sử, địa lý, thể dục cho mình.” Là nét chữ xinh xắn của Thẩm Giai Nghi.

Lòng tôi trở nên rối như tơ vò, muốn ngang ngược không làm theo, thế nhưng tay tôi lại tự động lục túi xách, đưa mấy quyển vở ra sau đầu, để cho Thẩm Giai Nghi ở phía sau đón lấy.

Tan học, Thẩm Giai Nghi đi qua bàn tôi, thuận tay đem mấy quyển vở nhẹ nhàng đặt trước mặt tôi, thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra bước lên xe của trường. Tôi còn chưa kịp nói với cậu ta một lời nào, chỉ đành mở vở ra.

Thật không ngoài dự liệu, bên trong viết đầy những dòng phê bình, rồi sau đó là một loạt các dòng bút nhấn chằng chịt.

“Làm cho mình sợ, hay là coi thường mình đây?” Lòng tôi cảm thấy hỗn loạn.

Tôi ngày đó, quả thật ao ước sở hữu một cỗ máy thời gian.

Kỳ thi tháng cuối cùng của học kỳ 2 lớp 8 kết thúc, kỳ nghỉ hè cũng dần dần qua đi,cả một mùa hè cùng học một lớp phụ đạo nhưng Thẩm Giai Nghi cũng chẳng nói lời nào với tôi. Khi tôi và A Hòa cùng nói chuyện, Thẩm Giai Nghi liền quay đi làm việc riêng của mình. Khi Thẩm Giai Nghi và A Hòa nói chuyện, tôi tuyệt đối không quay đầu lại để góp chuyện.

Ngày đầu tiên của năm học lớp 9, thầy Lại đứng trên bục giảng, trên tay cầm danh sách học sinh phải chuyển sang lớp C, không khí trở nên hiu hắt. Tôi cuối cùng chịu không nổi, quỳ xuống đất, hai tay tì lên bàn chắp trước ngực cầu nguyện.

“Cậu làm gì mà ấu trĩ vậy? Cậu căn bản không thể bị đuổi khỏi lớp được.”Thẩm Giai Nghi đột nhiên mở miệng, sắc mặt lạnh lùng.

“Vì sao?” Tôi ngơ ngác.

“Bởi vì có mình giúp cậu.” Khóe miệng Thẩm Giai Nghi khẽ nhếch lên.

Thầy Lại đọc xong danh sách, quả nhiên không có tên tôi.

Không có tôi, không có tôi.

“Chúc mừng.” Thẩm Giai Nghi nở một nụ cười tươi, giống như giữa hai chúng tôi chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“….” Tôi không nói nên lời.

Không nói lên được “Mình một khi đã chăm chỉ lên thì lợi hại đến cả bản thân mình cũng sợ luôn!” Không thể nói “Xin cậu, việc này cho qua nhé!” Tôi không thể thốt lên được lời nào.

Thầy Lại đọc xong danh sách, liền phát cho cả lớp mã số học sinh mới và xếp lại chỗ ngồi. Chỗ ngồi mới, điều đó có nghĩa là chuyện tôi phải chuyển khỏi lớp A này không còn lo nữa.

“Kha Cảnh Đằng, cậu ngồi trước mặt Thẩm Giai Nghi cũng có tiến bộ, mong là cậu sẽ duy trì được điều này.” Thầy Lại nhìn tôi vỗ về, vỗ vai tôi.

Vỗ cái gì, tôi thật sự muốn hét vào tai thầy Lại rằng: “Thầy xếp em ngồi trước hay ngồi sau Thẩm Giai Nghi, ngồi bên trái hay ngồi bên phải, bằng không thì em sẽ làm náo loạn cả lớp lên!” Nhưng tôi không dám nói.

Thẩm Giai Nghi nhìn tôi, chỗ bên phải của cậu ấy vẫn còn trống.

“Em đến ngồi chỗ này đi, kể từ nay phải cẩn thận học thi đó. Em rất thông minh, để xem có thể lọt vào Bảng đỏ, lập nên kỳ tích hay không.” Thầy Lại chỉ vào vị trí mà tôi cũng không tài nào lý giải nổi, bao nhiêu kỳ vọng trong lòng tôi bỗng bay biến.

Ngồi đằng sau Lý Tiểu Hoa.

Vị trí mà ở đó một câu chuyện tình mở ra.

 

8 thoughts on “[Dịch] Cô gái chúng ta cùng theo đuổi năm nào – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 4

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s