[Dịch] Cô gái chúng ta cùng theo đuổi năm nào – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 15

Có người nói, tình yêu khiến cho kẻ phàm phu tục tử trở thành thi nhân.

Điều đó là sự thật.

Thích Thẩm Giai Nghi làm tôi luôn duy trì thành tích học tập của tôi ở trong top 30 toàn trường, cũng khiến cho cái thằng tôi không biết gì về âm luật cũng bắt đầu sáng tác lời ca.

Hết bài này đến bài khác.

Mỗi buổi sáng đạp xe đến trường, đạp xe về nhà, đạp xe đi học thêm, chỉ cần có một cơn gió thổi qua là tôi có thể tự nhiên ngân nga lời nhạc, đem những tâm tư về “tình yêu thuần khiết với Thẩm Giai Nghi” biến thành lời, sau đó không ngừng đắn đo chỉnh sửa, sau cùng thì phổ thành khúc ca.

Hứa Bác Thuần vô cùng ngạc nhiên trước khả năng khác thường này của tôi.

Hai thằng chúng tôi đều là những tên ngốc trong những giờ học nhạc kinh hoàng,toàn phải dùng đầu ngón tay đếm đếm mới nhận biết được tên các nốt nhạc trên khuông nhạc. Thi thổi sáo, tôi còn lấy bút dạ viết Đồ Rê Mi lên trên ống sáo trắng như ngà, hết sức cẩn thận cùng không biết xấu hổ là gì lần lần mò mẫm, cho tới khi cô giáo dạy nhạc mặt tái nhợt đuổi tôi xuống khỏi bục giảng.

Thằng tôi chả biết gì về nhạc lý, lại bắt đầu sáng tác nhạc.

Học thêm xong, tôi và Hứa Bác Thuần, như thường lệ, đầu tiên lượn một vòng tới nhà Lý Tiểu Hoa, sau đó lại lượn trở lại đường về nhà.

Trên đường, tôi ngân nga khúc ca đầu tiên tôi viết tặng Thẩm Giai Nghi “Anh vẫn ngày ngày nhớ em”, nhờ Hứa Bác Thuần nghe giúp tôi. Tôi dự định sau khi tốt nghiệp sẽ thổ lộ với Thẩm Giai Nghi, trước tất cả mọi người lúc đó đang hát khúc ca này cho Thẩm Giai Nghi nghe, làm cô ấy cảm động đến nỗi không nỡ từ chối.

“Thằng kia, bài này là mày viết hả?” Hứa Bác Thuần không tin, kinh ngạc nhìn tôi.

“Đúng mà, tao cũng không biết vì sao lại ra thế này, từ ngữ tao cho vào quá tuyệt.” Tôi dang rộng hai tay, dùng chân giữ xe đạp ở trạng thái thăng bằng.

“Quan trọng không phải là từ? Mày làm thế nào có thể phổ thành bài hát ấy? Mày còn chả biết khuông nhạc là cái gì mà!” Hứa Bác Thuần ngơ ngác.

“Ừ là thế, vì vậy tao mới cố gắng hết sức ghi nhớ, mỗi khi có một khúc điệu mới xuất hiện, tao liền ngâm cho tới khi không thể nào quên mới thôi, lâu lâu cứ thế là biến thành bài hát rồi.” Tôi có chút tự đắc nói thêm, “ Không chỉ có bài này, tao còn ba bài hát khác đang viết dở, đến lúc Thẩm Giai Nghi phát hiện tao cũng thích cô ấy, cô ấy nhất định sẽ cảm động trước sự chờ đợi thầm lặng của tao, học tập chăm chỉ chỉ để tiếp cận cô ấy à.”

“…Kha Cảnh Đằng, mày đúng là không yêu thì chả làm được trò trống gì, một khi đã yêu thì việc gì cũng dễ dàng làm được.” Hứa Bác Thuần tức cảnh phát biểu, lắc đầu.

“Chính xác 100 phần trăm.” Tôi cười lớn.

Đúng thế, tuổi thanh xuân dựa vào tình yêu mà trưởng thành, chẳng có gì là không tốt cả.

Sức sống tràn đầy, lại thêm những thứ linh tinh  khác làm nên một bảng thành tích tốt.

“Làm tình địch của mày quả là đáng thương thật đấy.” Hứa Bác Thuần nói, nghĩ ngợi một chút, lại tiếp tục nói, “Thế nhưng nếu như mày làm nhiều như vậy, nếu mà có thất bại, hà hà, mày sẽ trở thành kẻ thê thảm nhất mà tao từng biết đó.”

Tôi lặng đi hồi lâu, không có lời nào đáp trả.

Đây đúng là một vấn đề nghiêm túc, cho đến khi gần đến cửa nhà, tôi mới trầm tư nói.

“Thẩm Giai Nghi đáng mà.”

Một người bạn trên Internet viết trên blog bbs của tôi một câu: “Đợi chờ cũng là một phần của hành động.”

Không sai, chính là như vậy.

Đợi chờ không muốn yêu đương, chỉ mong được cùng đi qua tháng rộng ngày dài cùng cô gái chuyên tâm học hành như Thẩm Giai Nghi, có thể nói là phần tuyệt diệu nhất trong kế hoạch tác chiến tình yêu của tôi. Nếu không thể tìm được niềm vui trong đó chả phải là quá phí phạm sao. Bỏ qua thời gian chờ đợi, mới thực sự đánh mất những niềm vui đáng có.

Về những trạng thái của tình yêu, suy nghĩ của tôi đã trở nên quá già dặn rồi.

Thế nhưng nếu xét đến những hành động phát sinh từ tình yêu, tôi lại vô cùng ấu trĩ.

Trước kia, mỗi khi xem một phim điện ảnh tình yêu hay một bộ phim truyền hình tình yêu trong sáng của Nhật Bản, tôi thường cảm thấy một hình tượng tình cảm sâu đậm chân thành mới có thể có tình cảm sâu đậm chân thành, không chỉ dựa vào lời bộc bạch lãng mạn mà còn cần đến cả bầu không khí làm nền. Thế nhưng “bầu không khí” chính là “nhạc nền” mà thực tế cuộc sống không hề tồn tại.

“Vì vậy, tao cần sức mạnh của mọi người.” Tôi nói, nhìn đám nam sinh đi lại xung quanh.

Chính lúc hoàn thành bài hát thứ hai “Khói cà phê cô đơn”, tôi bắt đầu dạy cho mấy thằng bạn hát bài hát đầu tiên “Anh vẫn ngày ngày nhớ em.” Tụi con trai vừa lười nhác lại vừa ngốc, mất đến hai ba năm huấn luyện chúng hát một bài, làm cho bọn chúng cất tiếng hát vang, thêm chút đảm bảo cho màn tỏ tình của tôi.

Tôi lừa mọi người nói rằng tôi hãy còn ôm nỗi chờ đợi Lý Tiểu Hoa, mong rằng có cơ hội, mọi người có thể cùng tôi đứng trước cổng trường Chương nữ, hát vang bài ca này, giúp tôi tạo nên nhạc nền hoành tráng cho màn tỏ tình của mình. Điều kiện để tụi con trai trong lớp giúp tôi cũng rất đơn giản, chỉ là mỗi lần chúng sử dụng ca khúc này để tỏ tình với các nữ sinh khác thì cứ việc nói đây là bài hát chúng tự viết tặng cô ấy.

Nhưng trên thực tế, mục tiêu của tôi tất nhiên là Thẩm Giai Nghi.

Khi chưa có cách nào nói chuyện yêu đương với Thẩm Giai Nghi, tôi chọn cách đặt mình vào vị trí “người bạn tốt” của Thẩm Giai Nghi. Để giữ vững vị trí này, để có thể theo kịp cô bạn  Thẩm Giai Nghi chuyện nhỏ như hạt vừng cũng có thể buôn được, bất cứ lúc nào tôi cũng duy trì được trạng thái nói chuyện hứng khởi với cô ấy.

Nhưng…tôi nào có lợi hại như vậy!

Tan học, giờ nghỉ giải lao lớp học thêm môn Lý, tôi lại ngồi ở bậc thềm trước cửa tòa nhà lớn, cùng kẻ duy nhất không theo đuổi Thẩm Giai Nghi là Hứa Bác Thuần thảo luận phương án tác chiến tình yêu.

“Làm thế nào giờ? Tao thường cùng Thẩm Giai Nghi buôn điện thoại khoảng 10 phút thì tao dập máy trước, bởi vì tao không muốn cô ấy cảm thấy nhạt nhẽo, dứt khoát không nói nữa.” Tôi hỏi Hứa Bác Thuần.

“Con gái đều thích nói chuyện phim bộ Nhật  Bản, thích nói chuyện trang điểm, …, tán xem ai đang thích ai. Hình như hầu hết là như vậy.”

Hứa Bác Thuần đang không tập trung.

Hứa Bác Thuần ngày hôm nay tâm trạng không được thoải mái, do tôi và Liêu Anh Hoằng đã lấy bút xóa viết lung tung lên cặp sách nó mấy dòng “học sinh chăm ngoan học giỏi”, trông vô cùng đần độn. Tuy rằng Hứa Bác Thuần sau đó ngay lập tức báo thù bằng cách lấy bút xóa đáp lễ viết mấy chữ “Nam mô a di đà phật”, thế nhưng vẫn khó làm tiêu tan nỗi thống hận trong lòng nó…bởi lẽ tôi tuy bị viết nhưng lại tỏ ra chẳng hề hấn gì mà cười lớn.

“Nhưng Thẩm Giai Nghi đâu có nói mấy chuyện đó! Cậu ấy lần trước còn hỏi về quyển Tĩnh tư ngữ của sư Chứng Nghiêm mà cậu ấy đưa tao, hỏi tao đọc xong có cảm nghĩ gì không! Nhà tao với sư Chứng Nghiêm cũng chả có ý kiến gì, nhưng tao cảm thấy thật kỳ cục, bắt tao phải giả vờ có hứng thú, cái này tao không làm nổi.” Tôi khịt mũi.

Cùng Thẩm Giai Nghi đối diện nói chuyện, lúc nào cũng có chuyện để nói, lại còn vô cùng tự nhiên. Thế nhưng việc con trai cùng nói chuyện điện thoại với con gái lại là một bộ môn nghệ thuật giao tiếp bác đại tinh thâm. Cái thằng tôi mới mười sáu tuổi rưỡi đó không thể nào hiểu thấu đáo.

Có vài người con trai cả đời cuối cùng cũng không thể nào nói chuyện điện thoại với con gái được quá mười phút, điều này không có gì kỳ lạ cả.

“Điều này… người khác thì tao không biết, nhưng khi tao nghe chị gái buôn chuyện điện thoại với bạn, hầu như đều là nói hươu nói vượn.” Hứa Bác Thuần nhớ lại.

“Nói hươu nói vượn? Sao nghe mà khủng bố vậy?” Tôi lấy giấy vệ sinh lau nước mũi rồi gói rỉ mũi lại.

“Nói dai nói dại thì càng nói dài, mà mấy chuyện tử tế thì nói một thoáng là xong, cùng con gái buôn chuyện điện thoại thì phải nói nhiều chuyện không đầu không cuối vào.” Hứa Bác Thuần chắc chắn.

“Con gái thích nói chuyện nhảm và nghe chuyện nhảm thật hả? Tao vẫn cảm thấy Thẩm Giai Nghi không phải loại con gái như vậy.” Tôi lén lút đem bỏ bọc “cơm hộp nước mũi” nhét vào túi quần đang mở ra của Hứa Bác Thuần.

“Vậy thì cứ thẳng thắn mà nói chuyện đi, nếu không thì làm bài tập ấy, cứ theo đạo lý, chỉ cần chuyện tử tế đủ nhiều, nói chuyện điện thoại có thể lâu đúng không?” Hứa Bác Thuần bắt đầu có chút mất kiên nhẫn.

Không hề biết gì, nó mà thò tay vào trong túi quần liền chạm ngay vào của nợ tôi đã tặng, đống nước mũi mềm mềm nhớt nhớt, không cẩn thận làm vỡ bọc nước mũi đặc sánh.

“Làm bài tập?” Tôi khiêm tốn hỏi.

“Mày cứ lấy một tờ giấy ra bắt đầu liệt kê các việc tử tế ra, lúc nào nói chuyện điện thoại thì nhìn, nói xong một chuyện thì gạch chuyện đó đi…này, có đi uống chút gì không?” Hứa Bác Thuần nhìn tôi, đứng dậy, giờ giải lao đã kết thúc rồi.

“Hay đấy. Mày nói cực kỳ chí lí.” Tôi phủi mông đứng dậy.

Chúng tôi cùng nhau đi đến cửa hàng tiện lợi ở Cảng Khẩu, mỗi đứa chọn lấy đồ uống, tới quầy, Hứa Bác Thuần đưa tay vào trong túi quần, mò mấy xu lẻ để thanh toán, sắc mặt bỗng biến đổi.

“Vỡ rồi hả?” Tôi tỉnh bơ nhìn Hứa Bác Thuần.

“Đồ khốn!”  Giơ nắm đấm.

Sau đó, tôi lấy hẳn một quyển sổ tùy lúc mà viết nháp ra “Các chủ đề có thể nói chuyện”, quả nhiên việc này giúp ích rất nhiều cho nội dung nói chuyện của tôi với Thẩm Giai Nghi qua điện thoại. Càng ngày chúng tôi nói chuyện càng lâu, dần dần lại còn bồi đắp khả năng tiếp chuyện tự hiểu ngầm với nhau. Lúc nói chuyện điện thoại. Lúc nói chuyện điện thoại tôi còn lấy bút để tùy lúc có thể ghi ngay suy nghĩ bỗng nảy ra trong đầu mình, làm cho cuộc đối thoại càng trở nên dài hơn.

Ngoảnh đi ngoảnh lại, kỳ hạn đánh cược của tôi và Thẩm Giai Nghi đã đến.

Tôi cực kỳ thích nhìn con gái buộc tóc đuôi ngựa, nếu có thể nhìn thấy Thẩm Giai Nghi vì tôi mà từ mái tóc hình nấm biến thành tóc đuôi ngựa,  đó quả là một điều vô cùng tuyệt diệu.

Kết quả bài kiểm tra tháng thứ hai học kỳ hai được công bố, Thẩm Giai Nghi xếp thứ mấy toàn trường hay tôi xếp thứ mấy toàn trường đều không quan trọng. Quan trọng là điểm ba môn Toán Anh Văn cộng lại.

Mặc dù kỳ thi tháng mới kết thúc cách đây chưa lâu, tôi và Thẩm Giai Nghi vẫn ở lại trường học bài, cầm tập flashcard tiếng Anh, luyện nghe bằng chương trình Studio Classroom trên radio. Học cấp ba nếu muốn học hành chăm chỉ, chả lo không có sách mà học.

Tối hôm đó mưa như trút nước.

Chưa đến 8 giờ, khoảng 7 giờ tôi đã không đủ kiên nhẫn, đi lang thang các phòng học tầng 1, tìm kiếm bóng hình Thẩm Giai Nghi học bài chăm chỉ.

“Thẩm Giai Nghi, thật là không phải rồi. Điểm ba môn của mình lần này cộng lại cũng nhất ban Tự nhiên rồi đó!” Tôi cười lớn, bước vào phòng học của Thẩm Giai Nghi.

“Ồ? Thật thế sao? Nhưng mà lần này cậu lại thua rồi.” Thẩm Giai Nghi nhìn tôi, trông rất vui vẻ.

“Thua rồi?” Tôi không hiểu.

“Hôm nay Liêu Anh Hoằng đến tìm mình, mình hỏi cậu ấy, cậu ấy liền đọc cho mình điểm của cậu luôn.” Thẩm Giai Nghi lộ vẻ vui mừng, tiếp tục nói, “Cậu quả thật học chăm chỉ hơn hồi cấp hai rất nhiều, làm mình phải nhìn cậu với một con mắt khác, may mắn làm sao, may mắn làm sao…”

Thẩm Giai Nghi vừa nói, vừa mở tờ bảng điểm kỳ thi tháng trong tay, rõ ràng là đang ngồi chờ tôi đến tìm cô ấy rồi.

Tôi ngồi xuống, nhì qua bảng điểm một lượt. Ba môn cộng lại, cuối cùng tôi vẫn kém hai điểm…Lấy thêm điểm vật lý và hóa học cộng vào điểm ba môn Toán Anh Văn thì tôi vẫn kém Thẩm Giai Nghi.

“Thẩm Giai Nghi, cậu là quái vật à?” Tôi há hốc miệng, không có chút nào là không phục.

Lúc đã viết xong bài, không có câu điền sai đáp án, tôi cho như vậy là đạt mức tốt nhất rồi. Lần này thua cuộc, căn bản là do tôi đã quá chủ quan.

“Ha ha, cùng cậu đánh cược, quả thực không thể nào có chút nào sơ suất được.” Thẩm Giai Nghi cười thật vui vẻ.

Vui vẻ.

Đúng vậy, cậu vui vẻ, mình cũng rất vui.

“Kỳ thi tháng qua rồi, hôm nay cậu nên về sớm chút đi?” Tôi đứng dậy,

“Cũng có sớm hơn là bao đâu.” Thẩm Giai Nghi nhìn mưa rơi bên ngoài cửa số.

“Chờ mình nhé.” Tôi vẫy vẫy tay, rời khỏi lớp học.

Không thèm đoái hoài đến vẻ mặt nghi ngờ của Thẩm Giai Nghi, tôi bất chấp cơn mưa quất liên hồi vào người, đạp xe lao ra khỏi trưởng, vượt qua cây cầu tôi ghét vô cùng mà tôi đã kể hơn một lần “ cầu cạn Trung Hoa dốc ngược”, để đến khu nội thành.

Đi đường, nước mưa không ngừng men theo chỏm tóc với chân mày, lọt vào mắt tôi, làm cho việc tìm kiếm một hiệu cắt tóc bên đường của tôi thêm khó khăn. Nhưng tâm trạng của tôi thì vẫn đang bay bổng vô cùng.

Dừng xe một lúc nhìn thấy một tiệm cắt tóc gia đình mang tên “Dù cho cắt bừa xén tạm thì vẫn đẹp”.

“Bà chủ, cắt giúp cháu đầu đinh với, ngắn thế nào cắt ngắn như vậy.” Tôi mở cửa.

Ướt sạch, mệt rã rời. Đẹp trai thế không biết.

“A?” Bà chủ bồng bế đứa trẻ nhỏ, trên tay vẫn còn cầm bát bột lớn.

“Cháu xin đấy, hừ hừ, cắt cho cháu nhanh một chút!” Tôi chỉ vào đầu mình, tinh thần vô cùng phấn chấn.

Nửa tiếng sau, tôi đạp xe về trường, dừng xe trước cửa lớp Thẩm Giai Nghi.

Đương lúc bước vào, bất thình lình tôi phát hiện ra bên cạnh Thẩm Giai Nghi là Thẩm Thiên Ngọc, chị gái Thẩm Giai Nghi đang đối mặt với kỳ thi chuyển cấp. Hai chị em chắc là chuẩn bị về nhà mới cùng nhau ở trong một lớp, chờ mẹ đánh xe đến đón.

Trước chị Thẩm Thiên Ngọc chưa quen nhiều lắm, tôi có chút ngại ngùng, lại cũng có ý muốn trêu chọc, thế là chỉ đứng bên ngoài đập nhẹ vào cửa kính cửa sổ.

Hai chị em cùng lúc quay đầu lại, nhìn về phía tôi đang toàn thân ướt sũng.

Tôi tự chỉ vào mái tóc cắt ngắn của mình, nháy mắt cười.

“A!” Thẩm Giai Nghi mắt chữ A mồm chữ O, không nói nên lời.

“Trời ơi, đây là Kha Cảnh Đằng sao?” Thẩm Thiên Ngọc sững sờ một lúc rồi ngay sau đó bật cười.

Tôi nhún vai, ngắm nhìn Thẩm Giai Nghi vẻ như đang không tin vào mắt mình, đến nỗi cuối cùng mới bật cười.

“Thực hiện lời hứa rồi, rất giống một nam tử hán nha.” Tôi đắc ý nói, cố ý không lau khuôn mặt ướt đẫm nước mưa.

Tôi quay người đi lạnh lùng, đạp xe về nhà.

Vẫn dầm mưa như vậy, thế nhưng nhờ nụ cười của Thẩm Giai Nghi mà trong tim bừng sáng ánh mặt trời.

“Mẹ nó chứ, mình đẹp trai phết!” Tôi sờ lên quả đầu đinh, cười ngốc nghếch, chầm chậm đạp xe.

Đêm mưa đó, trên đường đạp xe về nhà, tôi sáng tác bài ca thứ ba mang tên “Người bạn thân yêu” dành tặng Thẩm Giai Nghi.

Lời bài hát có một đoạn như thế này: “Người bạn thân yêu, người bạn đáng yêu của tôi ơi, bạn sẽ nhớ đến tôi, mười năm xa xôi về trước,bất chấp mưa lớn mình cắt đầu đinh, mình hãy còn nhớ nét mặt của bạn, nhớ khuôn mặt bạn, nhớ đến ánh mắt.”

Về sau tôi mới biết, Thẩm Giai Nghi trong kỳ thi tháng đó không lọt vào 30 người điểm cao nhất trường khi cộng tổng điểm vào.

Cô ấy rất coi trọng màn cá cược giữa hai chúng tôi, trong khi tôi đem hết sức lực lẽ ra phải dành cho môn Lý để tập trung vào ba môn quyết định thắng cược, Thẩm Giai Nghi cũng làm như vậy. Cố ấy hi sinh môn lịch sử và địa lý, chỉ vì muốn quyết thắng thua với tôi.

Ngay khi tôi cắt tóc đầu đinh, mấy lần trong trường gặp Thẩm Giai Nghi, Thẩm Giai Nghi đều thản nhiên ung dung buộc tóc đuôi ngựa, thần thái tự nhiên.

Hai người như thường ngày trao đổi sách tham khảo, giáo trình và bài kiểm tra.

“Lần tới, chúng ta lại cược sữa nha. Thời hạn là hai tuần!” Tôi nhận quyển sách giáo khoa.

“Được thôi, lại phải làm phiền bạn rồi.” Thẩm Giai Nghi cười ha ha.

“Còn lâu nhé.” Tôi lẩm bẩm, hừ mũi.

Tôi không hỏi cô ấy vì sao thắng rồi mà lại buộc tóc đuôi ngựa. Thẩm Giai Nghi cũng không hề nhắc đến.

Tôi chỉ biết rằng tôi rất vui, vô cùng vô cùng vui sướng.

Bây giờ nghĩ lại, vẫn cảm thấy mình ngày xưa thật đáng yêu.

Có chút kiềm chế, giả bộ không mặc áo mưa, có chút hiến dâng vì tình yêu mà tự cho là lãng mạn, nhưng như thế thì sao?

Nếu như tình yêu không thể khiến cho một người trở nên bình thường, một người như vậy cũng không thể xuất hiện, sức lôi cuốn của tình yêu đó cũng có phần nhỏ bé…Không phải chúng tôi ngày đêm cầu nguyện, tình yêu như vậy cũng đủ tư cách gọi là tình yêu.

Cho đến bây giờ, tôi vẫn là gã nam tử hán bất kỳ lúc nào cũng sẵn sàng điên cuồng vì tình yêu như vậy đó.

12 thoughts on “[Dịch] Cô gái chúng ta cùng theo đuổi năm nào – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 15

  1. “Mẹ nó chứ, mình đẹp trai phết!” Tôi sờ lên quả đầu đinh, cười ngốc nghếch, chầm chậm đạp xe.”

    Ai da, tự tin đáng yêu quá, đúng là tuổi trẻ mà🙂

  2. Thật bất ngờ … sau chương 14, mình cứ nghĩ phải có 1 khoảng thời gian dài nữa như khoảng cách từ chương 13 à 14. Không ngờ nhanh đến vậy.
    Cám ơn tình yêu !

  3. Thanks bạn! thật sự trong một ngày mà mình bỏ hết công việc để đọc hết 15 chương truyện bạn dịch! truyện bạn dịch rất hay, đọc thấy rất lôi cuốn! đúng là đọc truyện hay hơn xem phim rất là nhiều và đôi khi nó cũng hơi khác! một lần nữa cám ơn bạn rất nhiều, chúc bạn có sức khỏe tôi để có thể dịch tiếp những chương tiếp theo của truyện hehe…!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s