Once perform, outperform!

 

amazing_flower_34.jpg

These days, I have to admit that I have no time for relax, let alone time for translating the novel as required by the readers. Today is other day I am buried with graduate thesis, internship assignment, and job application. But I have to drop some lines before coming back to the crazy thesis.

1. Once perform, outperform!

It’s nice to find out that this sentence has not been said by others but me, at least I could not find it on Google. I have tried my best to excel at work, to accomplish even the easiest tasks and today I feel some kind of rewards as my mentor, and HR manager asked me about my job preference, my career orientation and asked if they may help. Feel like my hard work pays off somehow. So well, once you are given chance to perform, you have to outperform or perform very well to impress others.

2. Thesis, thesis, thesis

It’s so crazy and I had to work hard on it for a week to come.

3. Today I had chances to see Mr. Nguyen Bao Hoang, Managing Partner of IDG Ventures. Well thing that impresses me is his friendliness. I like the way he went around the office and greeted every one, even intern like me.

P/S: To my worrying reader, I will come back after accomplishing the thesis. :)

Solve the math problem of your life

This post is prompted by an interview with Ms Le Diep Kieu Trang, posted on Tuoi Tre on March 14, 2013. This article makes me associate with the post of mine “The last lesson at university” I have written 3 months ago. I really love her idea of linking the life problem with the math problem we used to solve at schools:

“During time at schools, I am often afraid of the math problems with an infinite set of solutions. It is not the difficulty of the math problem that makes me afraid but the feeling of disbelief on my ability to find the right answer.

The same story will happen to us when we start to set our very first steps into the real life – where life is a chain of equations with infinite sets of solutions.

…Therefore, I found out that the world is made of various components and life is not as straight forward as schools, where the maximum score is only for one unique solution”

Some days ago, one of my best friends at university also wrote a note, recounting all of her regrets at university, notably, the regret of not making more close connections with those from professional network, the regret of not being decisive in learning Japanese and learning how to play an instrument. For the one who does not know her very well, they may console her by saying thing kind of “well, your university life is over, you have wasted 4 years at university”. However, from my point of view as one having observed her a lot, I have left a comment on her note, which helps her explain that she could not expect her life to be exactly the same as the successful seniors. She didn’t make close connections with those from professional network but she is an enthusiastic tour guide of Hanoikids and I believe that she has gained a diversified set of viewpoints from the tourists she has guided. She did not have time for Japanese but she has actively participated in lots of extracurricular activities and obtained many transferable skills. And I said to her that everything happens for a reason and thing that counts is that she has to put efforts on what she really likes and she will finally find out her own way to happiness.

So why should we have to follow others’ path while we are able to set up our own?

Who is more charming: the chaebol kid or the one building a great fortune from the scratch?

1. It all started from the worries of an ordinary student

I am a final year student, an ordinary student about to graduate in this June. Every night, or at least almost every night, I keep turning and tossing, thinking about the steps I should take after graduating, things I have to learn to enrich my knowledge or what I have to finish tomorrow.

I come from a middle-class family. It means that my parents do not have much money to send us abroad studying or enjoy vacation trips frequently as many other families often do, we are still worrying about balancing the budget to satisfy lots of arising needs in our life or feel scared whenever the wedding season is coming to town. Despite the difficulties we are still facing, I have nothing to complain about and I always thank my parents for all their great efforts to facilitate us such a good condition. They managed to immigrate to the city and tried their best to build a decent house and provided us with proper schooling. Given that they grew up in the countryside, you should perceive everything they have done to us as great achievement.

So what I am worrying about? I will make a simple analogy between a country and a kid of the first generation immigrants.  A country that wants to develop, it has to be aware of a very dangerous trap, which is called by the economists as middle-income trap. Middle-income trap is a term in development economics, referring to an economic development situation, where a country which attains a certain income (due to given advantages) will get stuck at that level. A kid of the first generation immigrants, naturally, will not accept to live the way their parents have lived. They will try their best to live a better life than their parents. Their parents struggle to earn a decent life but they want to have a better life than this. Their parents can accept to do the jobs even when it does not fit their desire but their kids somehow want to pursue a career that leads them to not only prosperous but also prestigious life. They do think about helping other people in difficult financial straits but it sounds more natural for people to help themselves before thinking about the others, doesn’t it?

Well, it is what I want but how could I get it? The second generation kids know that it is still a long journey for them to get down on before they can reach that prosperous and prestigious life. They understand the power of dream but they are also afraid of that all of the beautiful life they are heading for just exists in the dream. Not everyone possesses enough talent to reach it. They are taught that they can obtain success in many ways (according to the theory in US movie) but in practice, this theory seems to have little use in Asian countries like Vietnam.

2. Success theory differences between Asian countries and the USA

So it leads me to make a comparison between the success stories in Asian countries and the USA.

First of all, let’s take a look at this article:

http://www.chinafile.com/comparison-chinas-and-americas-richest-people

Although the article mainly points out the differences between China and the USA but we can see the similar images happening in other Asian countries such as Vietnam and Korea. Young people in Asia countries, as influenced by their previous generation and the media, are often heading for the opportunities of quick prosperity by trying their best to move up the career ladder in large corporations, sourcing for opportunities of working in large multinational corporations and in specific industries like finance, investment, real estate, while young people in the US seem to be inspired to create their own venture, pursuing their own dreams with start-ups. They can make fortune in many different fields of life such as technology, healthcare, etc. And somehow I feel they, the US young people, create the real value and they accelerate the innovations of the world.

Second, it makes me recall a movie named “The story of Du Lala’s promotion”, which tells about Du Lala, a brash, 30-something Chinese woman who successfully breaks the glass ceiling in the macho corporate world. The movie was adapted from a very popular novel with the same title, which is considered to be more inspiring and practical to young Chinese people than the stories about Steve Jobs. This novel is just among hundreds of novels in the “workplace” genre of novel, which are said to crown bookshops all over China. “They drive people towards utilitarianism and materialism,” she said. “They fail to pay attention to something more important, such as rebuilding positive cultural values. They may emphasize personal strength, enduring hardship, tolerating unpleasant human relationships, but on the journey for the pursuit of success, what is left at the end?”[i] Said Liu Jianmei, an associate professor of modern and contemporary Chinese literature at Hong Kong University Science and Technology.

Workplace novels are very popular in China.

Third, just have a quick look at the popular movies you have seen on television nowadays. Korean movies often try to depict the images of a charming chaebol kid, who was born with a silver spoon in his mouth, heir to a large fortune created by his grandfathers. Life seems to be easy with them. Earning an MBA, speaking fluently 4-5 foreign languages, they win the heart of the main female characters. Uhm, wait, life is tough for them at some times, well; you know some ups and downs, mainly taking place in the relationship between him and this girl. And in the end, the drama usually has a happy ending, the prince gets married to Cinderella or princesses sometimes and they are happy ever after. This ending is considered to be a success or a dream for almost every young people in Asia. The US movie, however, depicts a wider variety of characters. The characters in the movie may be an ordinary television producer, a retired television presenter, a teacher or a ballet dancer. Their stories are not the same from movies to movies. They have to lose something to realize what is important in their life. There is no perfect ending for the movie. We still can foresee that lots of difficulties are waiting for them. However, as the audiences are well-prepared during the movie, we, as the audiences, believe that they will overcome all the difficulties in the future. Life, for them, is a journey and they do not seek for specific destinations but enjoy along the way.

You like a chaebol kid with a large fortune, graduating in the US with a crocodile of titles following his name like CFA, CPA …..

…or a startup geek, who even does not know when he obtained success?

3. The stories of Vietnam

There are some stories that made me think a lot recently.

First story is about a young man, named Nguyen Van Hanh, in the countryside of Vietnam, managing to set up his own business. I could not find the link of the video online but you can find the documentary of the same series by searching for “Sinh ra tu lang” (Born in the countryside). He only has VND 70,000,000 to set up his own business, earning for VND 1.2 billion a year. His business helps create more jobs for the villagers and improves the living conditions for his family and his villagers as well. The story is inspiring, isn’t it? But is it practical for the kids growing up in the city like us, pursuing careers in finance or investment? He found lots of difficulties in raising the capital and his business is still strongly affected by natural disaster. VND 70 million is a huge amount of money to many rural families but it is just a little amount of petty cash of the new chaebol kids in Vietnam. I just think that if the money wasted in the casino by the rich could be allocated to the young people like Hanh, our society would be different.

The second story is about the successful girls brought up in rich families in Vietnam. [ii] Le Diep Kieu Trang, Nguyen Ngoc Nhat Hanh, Dang Huynh Uc My.

Le Diep Kieu Trang is an exceptional girl. She is intelligent, born in a rich family and enjoying a very good schooling. I really admire her as I have seen that she has tried her best to create a career on her own efforts. Though the support from family is undeniable, we still have to realize her efforts. She has left McKinsey to work in a start-up to create high-tech wearable devices that improve our lives.  This story has much more meanings to me. I may not be as talented as her but I believe that I could try my best to a certain extent.

Le Diep Kieu Trang

The story about Nguyen Ngoc Nhat Hanh is totally different and somehow confusing. Except for IELTS 8.0, what is her talent? She possessed a large amount of stock but does she earn it herself or by her father’s money? And how has she managed this large fortune so far? Is it good enough to have her name mentioned on the media? I may miss some information about her but as for me, her story is not inspiring and practical at all but annoying.

Nguyen Ngoc Nhat Hanh

4. It comes back to the worries of an ordinary student.

What is the role model for me to follow? I am not a chaebol kid, the story of Nguyen Ngoc Nhat Hanh is obviously not applicable to me? I also cannot apply the story of Nguyen Van Hanh or Le Diep Kieu Trang. I know there are lots of successful students who have a same situation like me and I should take lessons from them while creating my own path to success.

5. How about the young people of Vietnam?

Young people of Vietnam will be like Korean or the US guys? Will we have our own start-ups and develop them to be the world leading corporations or we will enjoy moving up our own career ladders in large multinational corporations? In Vietnam, there have been lots of entrepreneurship competitions, but the irony is that few business proposals become true and the winners just utilize them as the stepping stone to get into large corporations after graduating. The stories of Steve Jobs are usually mentioned on the media but it would take a long time for us to see the similar things happening in Vietnam.

[Dịch] Cô gái chúng ta cùng theo đuổi năm nào – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 20

You are the apple of my eye

Mùa hè trước khi nhập học đại học, tôi lên Thành Công Lĩnh, học khóa huấn luyện quân sự qua loa trong vòng một tháng.

Tại Thành Công Lĩnh, tôi nhận được thư qua mạng của Diệp Ân Tuyên và chị gái Thẩm Giai Nghi, nói với tôi là Thẩm Giai Nghi sau khi nghe tôi thổ lộ, có vẻ là rất vui. Tin tức đó đã cổ vũ tôi rất nhiều.

Tại quân đội mùi hôi bốc lên bốn phía, tôi đương nhiên viết lá thư vạn chữ gửi Thẩm Giai Nghi, kết thúc mỗi phong thư đều nhấn mạnh đến một chuyện là: Lên đại học, trước khi chọn một bạn trai khác, hãy nghĩ đến mình một chút. Mình rất tốt, bỏ lỡ rồi sẽ không còn gặp lại được người nào tốt như thế đâu. Hy vọng cô ấy biết rõ.

Đứng gác trước cổng doanh trại, bốn bề tịch mịch, tôi lại vì Thẩm Giai Nghi mà viết nên một bài ca.

“Qủa nhiên, đến lúc học đại học mới bắt đầu quyết định thắng bại.” Tôi cười khổ, cố nhẩm đi nhẩm lại giai điệu.

Cắt tóc ba phân thành đầu húi cua, rời Thành Công Lĩnh, mang theo một tập dày những bức thư hồi âm của Thẩm Giai Nghi, tôi đến nhập học Đại học Giao thông ở Tân Trúc. Thẩm Giai Nghi vào học tại Học viện Sư phạm Quốc lập Đài Bắc, chuẩn bị về sau trở thành cô giáo tiểu học.

Khoảng cách giữa Đài Bắc và Tân Trúc chả phải là xa, nhưng nói thế nào thì cũng là một chướng ngại.

Thử xem vị trí hiện tại của mấy tên tình địch của tôi nha.

Nhà thơ Tạ Mạnh Học rất thích Thẩm Giai Nghi đỗ vào Nha khoa trường Đại học Y Đài Bắc, ở gần Thẩm Giai Nghi nhất, nếu thường xuyên hẹn hò không khéo là kẻ dễ bỏ bom tôi nhất. Liêu Anh Hoằng thích gây cười, và Dương Trạch Vu nhanh nhẩu ẩu đoảng, Đỗ Tín Hiền tẩm ngẩm tầm ngầm không hẹn mà cùng thi vào Đại học Phùng Giáp ở Đài Trung. Tên kình địch A Hòa cũng thi vào một trường đại học ở Đài Trung, đóng quân tại khoa Quản trị doanh nghiệp trường Đại học Đông Hải.

Còn đám bạn mà không phải là tình địch, sinh cùng ngày với tôi Lý Phong Danh cũng học Phùng Giáp, Lại Ngạn Tường học Đại học Phụ Nhân, Hứa Bác Thuần do toàn quay tay, thi không tốt, cùng Tào Quốc Thắng thi lại một năm.

Vào đại học như thể bước chân vào một thế giới khác biệt.

Tại thế giới mới nơi được gọi là đại học đó, chả có ai ép tôi học hành nữa, cũng không tồn tại một mục đích học tập rõ ràng (Trở thành người có ích cho xã hội? Mục đích đó không cần học đại học cũng thực hiện được à!), thế là tôi bắt đầu những năm tháng đại học thong dong nhàn nhã.

Tôi cùng bạn trong lớp tham gia “Đối thủ biện luận đến, đối thủ biện luận đi” của đội phản biện, muốn luyện khả năng tư duy nhanh nhạy và sắc bén, thế nhưng chỉ giành được hạng ba nhóm sinh viên năm nhất. Về sau do những nguyên nhân đặc thù, tôi hình thành thói quen kỳ quái là ngủ trong phòng đội phản biện.

Năm nhất tôi vẫn chưa có xe máy để thay cho đi bộ, vào lúc không có tiết học cô đơn vắng vẻ, tôi đều ở trong thư viện.

Tại thư viện, tôi không ngừng mượn băng phim, tại ô bàn nhỏ nhỏ ngồi xem hết bao nhiêu là phim, đặc biệt là một đống phim Nhật Bản với vô số chủ đề, tôi đều xem hết.

So với thư viện bé cỏn con của Trung tâm văn hóa Chương Hóa, thư viện của Đại học Giao thông với các giá sách phân loại thư mục cũng làm tôi kinh ngạc một phen, càng là mấy thứ vớ vẩn hoang đường tôi lại càng thích đọc, nào là nội dung truyền đạo của Thanh Hải vô thượng sư, Trung Quốc hình phạt đại quan, nhật ký cải tạo lao động của Nghê Khuông, người ngoài hành tinh, tôi đều đọc hết.

Năm thứ nhất cả năm tôi hiển nhiên đã tích lũy dồi dào làm cơ sở tạp pí lù cho sáng tác tiểu thuyết.

Còn tôi và Thẩm Giai Nghi, cũng bắt đầu nói chuyện điện thoại tại ký túc xá.

“Có thật là còn nhớ mình không?”

“Nhớ, rất nhớ.”

“Thế cậu bao giờ thì về Chương Hóa? Tụi mình cùng đi thăm cô Châu Thục Chân.”

“Tuần này luôn à?”

“Đến lúc đó cậu đến ga tàu đón mình nha?”

“Chuyện đó thì có gì khó đâu.”

Là vậy đó, mập mờ như vậy đấy. Mặc dù không có cách nào để tiến thêm một bước, tôi cũng thấy vui trong lòng.

Có người nói thời kỳ đẹp nhất của tình yêu, chính là giai đoạn mập mờ không rõ như vậy.

Đôi bên cùng thăm dò đến từng hơi thở của đối phương, cẩn thận dè dặt để ý tâm ý của đối phương, cảnh giác lo sợ đưua ra phản ứng. Mỗi một hành động nhỏ dường như đều có ý nghĩa, và cũng bắt đầu được gửi gắm ý nghĩa trong đó.

Lúc đi bên nhau, không phải con trai bắt đầu nhường con gái đi vào phía bên trong an toàn sao, con gái lại không thể nào lờ đi cái vẫy tay cứng đờ của con trai, không phải là đang ấp ủ dũng khí nắm tay của bản thân sao.

Con gái thích mấy bài trắc nghiệm tâm lý tình yêu, con trai bắt đầu hiểu ra là trước khi ăn phải giúp con gái bóc túi đựng đũa dùng một lần.

Tất cả tất cả, không chỉ là vì bản thân nghĩ “thể hiện cho tốt”, mà là do trong thâm tâm bản thân xuất hiện một vị trí, trên thế gian này vị trí đó thuộc về duy nhất một người – một người đó. Xác suất đó đại khái là một trên năm tỷ bảy trăm triệu.

Thế nhưng kẻ tình báo chủ chốt của tôi, rõ ràng lại có một cách nghĩ khác.

“Mập mờ cũng hay, nhưng tốt nhất cậu đừng để tình hình đó kéo dài.” Diệp Ân Tuyên góp ý với tôi qua điện thoại.

“Vì sao? Mình cảm thấy rằng hiện tại cũng rất ổn mà. Mình cảm giác Thẩm Giai Nghi tuyệt đối là thích mình, chỉ có vấn đề là thích nhiều hay ít.” Tôi ở ký túc xá dùng máy tính của bạn cùng phòng viết ngôn ngữ lập trình C, vừa nói chuyện điện thoại.

“Cậu làm sao có thể bảo đảm là Thẩm Giai Nghi ở đại học không gặp người tốt hơn chứ?  Lúc nào cũng có bạn học đưa đồ ăn đêm, có bạn nói chuyện có duyên, bạn trong đoàn thể tài hoa giống cậu à! Nếu như Thẩm Giai Nghi bị người nào đó theo đuổi được thì làm sao, tới lúc đó đừng có mà khóc với mình nhé.”

Khốn thật, mình đã cố gắng không nghĩ đến chuyện này rồi, cậu còn đi nhắc nhở mình!

“Có thể sẽ có người tốt hơn mình, hợp với cô ấy hơn mình, nhưng…mình sẽ không thua đâu.”

Tôi bực dọc buông lời, nhìn thấy mấy dòng mã hiện lỗi bug tràn đầy màn hình.

“Sao lại nói vậy?”

“Mình rất đặc biệt.” Tôi nghĩ.

Có lẽ vậy mà…không phải vậy, tôi cũng không biết tìm đâu ra câu trả lời tốt hơn.

“Kha Cảnh Đằng, mình thật là bị cậu làm cho giận muốn chết đến nơi rồi!” Diệp Ân Tuyên trách mắng.

“Ha ha, dù sao mình nghĩ chờ Thẩm Giai Nghi thích mình thêm chút nữa, mình lại chính thúc hỏi cô ấy có muốn ở bên mình không. Bây giờ hỏi, nhỡ bị cự tuyệt rồi, mình thật chỉ muốn chết đi cho rồi.” Tôi di chuyển con chuột, không kìm nén nổi thở dài, “cậu nếu thật lòng muốn giúp, vậy thì nghĩ cách chế ra một cơ hội tốt cho mình đi!”

Tôi đúng là, gan nhỏ quá rồi. Sự tự tin của tôi khi đứng trước tình yêu không thể thua cuộc, căn bản không đúng chút nào.

Sự nhút nhát không đúng với tính cách xưa nay của tôi chút nào, cũng có quá nửa đến từ một người bạn trên mạng khác của tôi, chị gái của Thẩm Giai Nghi, một câu nói trong một bức thư nọ: “Nếu mà em cao bằng Thẩm Giai Nghi, chị nghĩ em đã có thể theo đuổi được em gái chị rồi.”

Kém ba phân chiều cao, tôi lại càng phải nỗ lực gấp ba lần người khác, mới có thể khỏa lấp được chênh lệch đó được.

Từ từ lấp đầy, không vội không vội…tôi thầm nghĩ.

You are the apple of my eye.

___________

Lời người dịch: Dịch xong vừa kịp ngày 14/2 Valentine chuẩn bị hết. =)) Chúc tất cả các bạn năm mới an lành, hậu Valentine vui vẻ ;)

[Dịch] Cô gái chúng ta cùng theo đuổi năm nào – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 19

Chuyện là như vậy, trong một thoáng trời đất điên đảo, tôi đã vượt qua vòng xét duyệt hồ sơ của trường Giao thông, đỗ vào Khoa Quản lí, dù cho cả nguyên nhân lẫn quá trình thi tuyển đều có phần khó mà tưởng tượng được, nhưng tôi cũng rất vui vì không phải tiếp tục học ôn thi cho kỳ thi cuối cấp.

Mấy thằng bạn tốt của tôi đều không có ai vượt qua vòng xét tuyển hồ sơ để vào thẳng đại học, vì vậy ai ai cũng ngưỡng mộ nhìn tôi “đơn phi”, kỳ hai lớp 12 tự do tự tại rong chơi nơi trường học, mang bộ mặt hớn hở làm ai cũng phải ghét đến trường.

Chả còn lý do để gặm sách nữa, tôi cả ngày đều nghe chương trình luyện nghe tiếng Anh “Studio Classroom”, lén đọc “Thiếu niên vui vẻ” dưới ngăn bàn. Lớp học thêm nơi khỉ ho cò gáy đó thì đương nhiên không phải đến nữa rồi, nhưng tôi vẫn ngày ngày ở lại trường vào buổi tối để cùng Thẩm Giai Nghi học bài, thỉnh thoảng chuẩn bị một hộp bánh quy để cùng cô ấy tiêu đi nỗi khổ học hành.

Ban ngày, giờ lên lớp, tôi bắt đầu làm vài việc vô cùng kỳ quái, chẳng hạn như trồng hoa trong ngăn bàn, đem giấy thi xé thành vụn giấy nhỏ làm tuyết đi khắp nơi đem rắc lung tung lên đầu lũ bạn. Chưa hết, tôi còn tìm người cùng tôi ra ngoài hành lang đánh cầu lông, mồ hôi mồ kê nhễ nhại chả lo lắng gì về áp lực thi cử của kỳ thi chuyển cấp cả.

“Hứa Bác Thuần, lo mà học hành chăm chỉ nhé, kỳ thi đại học cái thứ đó là không thể coi thường được đâu.”

Tôi cầm hai quả cầu lông vụt, một phát mạnh trúng đầu Hứa Bác Thuần, nói, “Hầy, chơi cầu lông với tao đi!”

“Xéo, cút đi cho tao nhờ! Tự lấy tay trái đánh với tay phải ấy!” Hứa Bác Thuần giơ ngón tay giữa với tôi.

Không cần phải thi kỳ thi chuyển cấp nữa, đầu óc tôi giờ ngập tràn kế hoạch để làm sao có thể đem đến niềm vui bất ngờ cho Thẩm Giai Nghi vào ngày tốt nghiệp, làm thế nào để cùng Thẩm Giai Nghi duy trì liên lạc sau khi tốt nghiệp. Còn suy xét xem bao giờ mới là thời điểm tốt để “tỏ tình nghiêm túc” nữa.

Tôi còn rỗi việc đến mức luyện tập kỹ thuật “Khóc trong ba mươi giây”.

“Sao mày lại đi luyện cái kỹ thuật vớ vẩn tuôn nước mắt trong ba mươi giây vậy? Muốn gợi đòn à?” Hứa Bác Thuần tỏ vẻ nghi ngờ, nhìn tôi đang nước mắt giàn giụa.

“Không phải. Mày nghĩ mà xem, nếu như tao và Thẩm Giai Nghi mỗi người học trường đại học khác nhau, tại ga tàu hỏa thời khắc ly biệt, nếu như tao có thể xuất thần rơi mấy giọt nước mắt, chẳng phải là vô cùng lãng mạn à? Cô ấy lại chẳng càng thích tao hơn sao?” Tôi lau nước mắt, xì nước mũi.

“Có mà mày bị bệnh thần kinh thì có.” Hứa Bác Thuần nghiêm nghị nói, “Nhưng mà làm sao mà mày làm được như thế? Vẫn còn một ít này.”

“Tao thử tưởng tượng nếu con Puma nhà tao bỗng đột nhiên chết đi, tao không còn được ở bên cạnh nó nữa. Vô cùng bi thương.” Tôi cười cười.

Ngóng chờ, chờ mong kỳ thi chuyển cấp kết thúc, thời khắc tỏ tình sẽ đến.

Kỳ thi chuyển cấp càng lúc càng đến gần, trường học theo thông lệ ngừng làm việc.

Vì Thẩm Giai Nghi mà sống tốt, quãng thời gian cấp ba ba năm học hành chăm chỉ tràn đầy nhiệt huyết của tôi sắp kết thúc rồi.

Cái thằng tôi giờ không phải tham dự kỳ thi chuyển cấp nữa, mỗi ngày đều ì ạch tới tận trưa mới vác xác lên lớp nhận ném đá của cả lớp, tìm người đánh cầu lông cùng. Mỗi buổi sáng sáu giờ ba mươi phút, điện thoại ở trên đầu cất tiếng kêu, tôi hai mắt vẫn còn lim dim, tay chân quờ quạng chạy đi nghe điện thoại.

“Kha Cảnh Đằng, ngủ dậy mau!” Giọng Thẩm Giai Nghi cất lên, chứa đầy tinh thần phấn chấn.

“A? Gì vậy?” Tôi ngái ngủ.

“Dậy đi cùng mình học bài, dậy nhanh, dậy nhanh!” Thẩm Giai Nghi lời lẽ nghiêm khắc.

“…đến trường í hả?” Tôi cười hi hi, đã tỉnh táo được một nửa.

“Không phải, mà là dậy đi. Dạo này cậu ì ạch quá rồi, không phải thi cuối cấp cũng không được như thế này, dậy ngay cho mình!” Thẩm Giai Nghi đem ống nghe đưa gần loa, ấn nút chơi nhạc.

Ống nghe truyền đến một bản nhạc cổ điển hào hùng khí khái, tôi toàn thân thấy chấn động.

“Làm trò khỉ gì vậy?” Tôi nói, nhưng không có ai trả lời.

Thẩm Giai Nghi chắc là đã đem đặt ống nghe ở trước loa rồi…Đúng là đồ thích là làm theo ý mình.

Không biết Thẩm Giai Nghi đến lúc nào mới lại cầm ống nghe điện thoại, tôi chỉ còn biết cầm điện thoại, nhảy nhót trên mặt đất, dụi mắt ngáp lấy ngáp để, nghe cho hết bản nhạc cổ điển.

“Sao rồi? Tỉnh ngủ chưa?” Thẩm Giai Nghi lẩm bẩm, cầm ống nghe.

“Còn – phải – cảm – ơn – bạn – nhiều – ạ!” Tôi càu nhàu, trong lòng thực ra vô cùng sung sướng.

“Về sau mình ngày nào buổi sáng cũng sẽ gọi điện đánh thức cậu dậy, cậu á, cứ liệu liệu mà chuẩn bị tâm lý đi! Cẩn thận suy nghĩ xem trong lúc mọi người đang ôn thi đại học, cậu có thể làm gì để bồi đắp bản thân.” Thẩm Giai Nghi nói, ngữ khí vô cùng cẩn thận.

“Con người ta nếu như ngủ không đủ thì có bồi đắp thế nào cũng rỗng thôi.”

“Cậu đừng có mà ngụy biện, rõ ràng là đi ngủ muộn. Cậu cũng nên có lý tưởng chút đi!”

Ngủ muộn quá chả phải là chờ cậu học bài xong, nói chuyện điện thoại chúc ngủ ngon mới nhắm mắt ngủ đó sao? Tôi tự nhủ.

“Vậy thì mình mỗi sáng phải nghe một bản nhạc khác nhau thì mới ngủ dậy, không được lặp lại đâu. Nếu mà mình phát hiện ra bản nào lặp lại, mình sẽ gác máy, mình sẽ đi ngủ tiếp đó.” Tôi ra giọng bắt bẻ.

Đối với tầm quan trọng của chuyện này, phải tốn chút thời gian, cho Thẩm Giai Nghi vài đề bài hóc búa, bắt cô ấy phải có chút bận rộn đánh thức tôi dậy ,cũng là để hình thành trong cô ấy một thói quen coi trọng tôi, ngày qua ngày, giữa Thẩm Giai Nghi và tôi như có thêm một sợi dây ràng buộc. Như vậy thật tuyệt.

“Như vậy thì có là gì. Cậu thề đi, cậu không được cố ngủ rốn nữa.” Thẩm Giai Nghi có vẻ như rất phấn chấn.

“Tuân mệnh.” Tôi ngáp dài.

“Tuân mệnh cái gì, thề!”

“Xin thề.”

Tôi gác máy, cảm giác vô cùng hạnh phúc.

Người con gái mà tôi yêu mến, mỗi sáng lại gọi điện thoại đánh thức tôi dậy đó!

“Ông trời ơi, đây có phải tín hiệu tình yêu không? Phải không? Phải! Phải!” Tôi cầu khẩn.

Về sau mỗi sáng sáu giờ ba mươi, Thẩm Giai Nghi vừa ngủ dậy liền gọi điện thoại đánh thức tôi dậy, cô ấy lại đem ống nghe đặt cạnh đài, bật từng bài từng bài nhạc cổ điển với mấy bài hát cũ tiếng Anh làm tôi chấn động, cứ thế cho tới khi tôi tỉnh giấc hoàn toàn mới thôi.

Trong bầu không khí hạnh phúc ngập tràn như vậy, tôi chả có cách nào ngăn mình có những hành động thể hiện tình cảm yêu mến với  Thẩm Giai Nghi. Tình yêu quả nhiên là một thứ rất cảm tính, không thể nào bày mưu tính kế thận trọng từng bước được, tự kiềm chế như vậy sẽ không tốt với sức khỏe.

Có mấy buổi tối, tôi đều đánh vật với đống thức ăn kỳ quái trong phòng bếp trước nay tôi chả mấy khi ngó ngàng, sau đó, nấu mấy thứ đồ ăn tỏ chút tấm lòng, đặt vào hộp cơm, đạp xe đến trường đưa Thẩm Giai Nghi ăn lót dạ bữa tối. Thỉnh thoảng, lại còn kèm thêm một đóa hoa Hồng môn, đóa hoa độc nhất giữa tôi và cô ấy.

Sến chuối quá đi thôi, nhưng mà khi một người con trai mạnh mẽ bỗng trở nên sến như vậy, tôi đoán rằng sẽ làm người ta rất cảm động chăng?

“Thẩm Giai Nghi ăn mới gọi là lạ, nhất định sẽ đem đổ đi.” Hứa Bác Thuần nhìn tôi khịt mũi tỏ vẻ coi thường.

“Đổ đi cũng chả làm sao, quan trọng là tao có làm, cô ấy có nhận.” Tôi cười ngốc nghếch.

Hai tuần sau khi ngừng học trên trường, buổi lễ tốt nghiệp từ từ đến gần.

Buổi lễ tốt nghiệp năm đó, Thẩm Giai Nghi tặng tôi một bó hoa to, làm tôi hí hửng sung sướng đến nỗi muốn giả vờ khóc lúc lễ tốt nghiệp diễn ra cũng khóc không nổi, mãi đến khi tôi phát hiện mấy thằng bạn thân thằng nào cũng được nhận hoa Thẩm Giai Nghi tặng, tôi mới muốn gào khóc thảm thiết. Khốn thật, tôi thực sự hy vọng bản thân sẽ nhận được đối xử đặc biệt hơn một chút của Thẩm Giai Nghi.

Tất cả mọi người bận rộn ký lên áo đồng phục, chụp ảnh, chỗ này thổ lộ, chỗ kia chia tay, cùng nhau viết mấy dòng lên quyển sổ lưu bút tốt nghiệp, … Thẩm Giai Nghi nhận được rất nhiều quà tặng tốt nghiệp của bao nhiêu nam sinh.

Thẩm Giai Nghi có viết trên quyển sổ lưu bút của tôi:

“For Tuổi trẻ hứa hẹn:

6:30 ngủ dậy là một thói quen tốt, nhưng mà, phải là tự mình ngủ dậy mới vĩ đại!

Hy vọng rằng nhờ những bản nhạc “tinh tuyển” khai sáng, sẽ thêm rạng ngời khí chất!

Giai Nghi, 19/6.”

Tôi cũng đặc biệt chú ý chọn góc áo bên trái, vị trí vô cùng đặc biệt, viết cho Thẩm Giai Nghi mấy dòng.

“Qùa tặng của bạn, này, đừng bảo là người bạn lâu năm này không nhớ đến bạn.”

Thẩm Giai Nghi đem quyển Tĩnh Tư Ngữ mới xuất bản của sư Chứng Nghiêm tặng tôi. Khổ thế, tôi chả bao giờ nghĩ đến việc tìm cho đủ bộ đâu!

Tiếp đó đến lượt tôi.

“Tặng cậu này, tốt nghiệp vui vẻ. Mình tự vẽ đó, phải mặc đấy nhé!” Tôi tặng Thẩm Giai Nghi chiếc áo mà tôi tự tay vẽ lên bằng loại thuốc màu đặc biệt.

“Oà? Đẹp thế.” Thẩm Giai Nghi cười cười nhận lấy, mở quà ngay tại chỗ.

Hình vẽ trên chiếc áo, chính là một con mắt đen trắng rõ ràng, trong mắt có hình một quả táo màu đỏ.

“Ý nghĩa gì vậy?” Thẩm Giai Nghi nghiêng nghiêng đầu thắc mắc.

“Tra thử từ điển tiếng Anh xem nhé đồ ngốc.” Tôi khẽ nháy đôi lông mày, ra vẻ bí ẩn.

Buổi lễ tốt nghiệp kết thúc, trở về nhà, đúng như dự đoán nhận được điện thoại của  Thẩm Giai Nghi.

Ở đầu bên kia điện thoại, là điều mà tôi chưa từng được nghe, là âm thanh cảm động mà tôi chờ đợi đã lâu rồi.

Rất đơn giản, nhưng lại dễ chịu.

“Cảm ơn cậu. Mình hiện tại căn bản là không thể nói nên lời.” Nghẹn ngào.

“Mình tại Khoa Quản lý trường Giao thông đợi cậu.” Tay nắm chặt.

You are the apple of my eye.

Cậu là, người mà mình yêu quý nhất.

Mười hai ngày sau, Thẩm Giai Nghi khoác lên mình lời chúc phúc của tôi, lên trường thi tham gia kỳ thi đại học.

“Mình nghĩ là, mượn một chút vận may của cậu vậy!” Thẩm Giai Nghi có phần bẽn lẽn.

“Không sao, bọn mình sát cánh chiến đấu.” Tôi trong lòng rất vui.

Buổi tối hôm đó điểm số được công bố, tôi tại nghe thấy tiếng thiên thần bật khóc.

Thẩm Giai Nghi làm bài bỗng thất thường, thành tích chắc chắn không thể vào trường Đại học Giao thông, điểm ước chừng đỗ vào trường Kinh tế Trung ương hoặc Sư phạm Đài Bắc.

Chúng tôi nói chuyện điện thoại với nhau khoảng 7 tiếng đồng hồ, cả hai đều không nỡ buông điện thoại xuống. Toàn thân tôi, từng khúc từng khúc như dần trở nên trống rỗng, bao lời “Từ trước đến nay, mình rất thích cậu”, “Cậu nghĩ xem mình chăm chỉ học tập như vậy là vì ai”, “Cậu là phần ký ức quan trọng nhất trong những năm tháng cấp ba của mình”, cứ thế một mạch tuôn trào.

Cuối cùng, bàn tay cầm điện thoại của tôi thấm đẫm những giọt mồ hôi.

“Mình muốn lấy cậu. Mình nhất định sẽ lấy được cậu, một trăm phần trăm sẽ lấy được cậu.” Tôi cố kìm nén giọng điệu kích động, nói ra những lời mà không hợp chút nào với tuổi của mình cả.

Thẩm Giai Nghi hít thở sâu, hít thở thật sâu.

“Bây giờ cậu có muốn nghe đáp án không? Mình có thể ngay tức khắc nói cho cậu.” Giọng của  Thẩm Giai Nghi vô cùng bình tĩnh. Có thể, tôi đã mất đi năng lượng, cố phân biệt ý nghĩa hàm ẩn trong giọng điệu của Thẩm Giai Nghi.

Đột nhiên, tôi cảm thấy sợ hãi. Tôi sợ hãi tột độ, bản thân cảm thấy như không được phép tiếp tục thích người con gái đó.

Nếu chuyện đó xảy ra, có thể thấy cuộc đời của tôi cũng sẽ giống như chiếc lá trôi trên mặt nước, dù cho có bồng bềnh trên làn nước trôi chầm chậm, rồi cũng dần dần khô héo.

“Không cần đâu, mình căn bản cũng không hỏi cậu, vì vậy cậu cũng không thể cự tuyệt mình. Mình sẽ tiếp tục nỗ lực, cả đời này mình cũng sẽ tiếp tục nỗ lực.” Sự kích động của tôi biến thành kiểu cố chấp, và kiêu ngạo vô lối.

“Cậu thật sự không muốn nghe đáp án?” Thẩm Giai Nghi thở dài.

“Mình không muốn nghe. Xin đừng nói cho mình bây giờ, xin đừng.” Tôi giữ bình tĩnh, “Cậu hãy kiên nhẫn chờ đợi, chờ đến ngày mà mình theo đuổi cậu nhé. Vậy, hãy để mình, được tiếp tục thích cậu.”

Cứ như vậy, tôi chưa từng đi xin đáp án của Thẩm Giai Nghi.

Mãi cho tới đêm động đất năm đó.

The choice

Life – it is all about choices.

Everyone has different choices based on one’s own dream, one’s own situation.

Once the choice has been made, there’s no time for regret.

I made choice of applying into some desirable companies for fresh graduate while my best friend targeted in local companies. It does not mean that I ignore the local choice. I still apply for them but I do not want to miss the opportunities to challenge myself with the recruitment process of the large multinational companies. (By the way, Unilever’s Assessment Center is the hardest one I have faced recently.) I met a lot of new friends, while having chances to talk with many HR managers. I really want to have a destination now but it seems that my job seeking journey still awaits.

I made choice of leaving IDG Event with a relatively not-so-busy job but relatively-good compensation package and a stable job opportunity for an unpaid internship IDG Ventures with lots of work and unstable job opportunity. The choice has been made and I am really satisfied now with my current internship at IDGVV. I have to acquire lots of new knowledge, gaining ideas in Investment and Venture Capital and doing my favorite job: Research Analyst. I do think that I should remain this kind of enthusiasm and there may be some opportunities waiting for me after this internship period. (It reminds me of my choice of high school 7 years ago.)

Once the choice has made, there’s no time for regret. Life is nonlinear and we have to account for variable change. It is important to understand who I am, where I stand, and who I want to be in the future. I won’t let myself be complacent about just small achievement in the past or let myself discouraged by any failure with any multinational corporations. It is, once again, my choice to deal with every event happening to me.

I am looking forward to a better year ahead.

I do think this upcoming year will be an awesome year.

[Dịch] Cô gái chúng ta cùng theo đuổi năm nào – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 18

Chuyến tham quan cuối khóa rầm rộ bắt đầu, và kết thúc nhạt nhẽo.

Trở về trường, Thẩm Giai Nghi giả bộ như không nghe không biết gì chuyện ca hát tỏ tình, đối với tôi không chút gì thay đổi, vẫn cùng tôi đọc sách, tán gẫu, buôn điện thoại như trước. Tôi khẽ thở phào, ít nhất cũng không bị người ta ghét. Tôi quả nhiên đặc biệt……bị ép đến chân tường tưởng xong đến nơi mà vẫn còn sống.

Tuy nhiên tâm tình của tôi, đã không thể trở lại nữa rồi.

Tôi lôi Hứa Bác Thuần tới tiệm bán hoa, nghiên cứu đống hoa hoa cỏ cỏ mà bản thân vốn không mấy hứng thú.

“Làm cái quái gì mà tới tiệm hoa? Đừng bảo là mày định mua hoa tăng Thẩm Giai Nghi nhé?” Hứa Bác Thuần khó chịu nói.

“Ờ là như thế đấy.” Tôi khổ não liếc mắt nhìn những dòng thuyết minh trên chỗ hoa hoa cỏ cỏ.

Mỗi đóa hoa dường như đều mang trong mình một ý nghĩa riêng biệt. Hoa hồng nhung tượng trưng cho tình yêu mãnh liệt. Bách hợp tượng trưng cho tình yêu thuần khiết, hoa tulip tím tượng trưng cho khát vọng tình yêu, hoa tulip vàng thể hiện tình yêu vĩnh hằng, hoa nguyệt quế mang ý nghĩa anh là tù binh của em, hoa cúc trắng mang ý nghĩa tình yêu trong hy vọng.

Mỗi một ý nghĩa đều tán tụng tình yêu khỉ gió đó. Tán một tấc đến giời luôn.

Nếu mà cứ đem tặng như thế này thì tôi chả có chút gì đặc biệt cả.

“Mày đừng có điên, Thẩm Giai Nghi không thích mày đem hoa như vậy tặng cô ấy đâu?” Hứa Bác Thuần phản đối.

“Mà là người khác.”

“Hả? Mày nói gì hả?”

“Là người khác. Tao không phải người khác.” Tôi lẩm bẩm, chầm chậm nói, “Kẻ khác tặng hoa trở thành người xấu, còn tao tặng hoa, thì lại được.”

Tôi mở to đôi mắt, cầm lấy một đóa hoa có tên bình dân là hoa buồm đỏ. (Hoa hồng môn)

Hoa buồm đỏ không gượng ép gắn cho mình một cái ý nghĩa ồn ào như các loại hoa kia. Vẻ khó coi của nó trông rất đáng yêu.

“Ợ, xấu quá.” Hứa Bác Thuần vẻ như muốn ói.

“Trông cũng được.” Tôi trầm tư suy nghĩ, nhìn kỹ hoa buồm đỏ.

Dương Qúa có Tiểu Long Nữ, tôi có Thẩm Giai Nghi. Dương Qúa có hoa long nữ, tôi có hoa buồm đỏ. Còn Dương Qúa có đại điêu, tôi có Hứa Bác Thuần.  Mẹ nó, đó không phải số trời sắp đặt sao!

“Đi thôi nào, điêu huynh.” Tôi vỗ vai Hứa Bác Thuần, cầm đóa hoa buồm đỏ và trả tiền.

Từ đó trở đi, trước cửa nhà Thẩm Giai Nghi ở Đại Trúc, thỉnh thoảng vu vơ xuất hiện dấu tích tôi đi qua.

Một đóa hoa đặt xuống nơi cửa nhà, đóa hoa buồm đỏ xấu xấu.

**********

Kỳ thi thử lần thứ ba kết thúc, mỗi học sinh lớp 12 đều cầm một tờ giới thiệu thi tuyển Đại học qua xét duyệt hồ sơ. Tan học, tôi cầm tờ giới thiệu chạy tới cửa lớp Hòa.

“Thẩm Giai Nghi, cậu có tham gia vòng xét duyệt hồ sơ không?” Tôi lật tờ giới thiệu, tay chống cằm.

“Cũng không biết nữa, mình vẫn đang nghiên cứu xem thế nào. Thế còn cậu?” Thẩm Giai Nghi cũng cầm tớ quy định.

“Mình cũng còn đang xem xét, nhưng mà chưa nghĩ ra được cái gì. Ngành thiết kế công nghiệp của Đại học Thành Công tuyển ít quá.” Tôi gãi đầu gãi tai.

“Nhưng mình thì đang quan tâm đến khoa quản lí của Đại học Giao thông, mình vẫn đang nghĩ là sẽ xin xét duyệt hồ sơ ở đó, bởi vì ở đó chỉ thi có ba môn Ngữ văn, Anh văn và Toán. Nhưng mình vẫn đang không biết học khoa đó ra làm gì.” Thẩm Giai Nghi chỉ vào một trang tờ giới thiệu.

“Khoa Quản lí à…” Tôi ghi nhớ trong lòng.

Lại còn phải nói sao? Ngày trước tôi có thể vì Lý Tiểu Hoa mà thi vào ban Tự nhiên, cái ban mà tôi chẳng thích một tẹo nào, bây giờ, tôi đương nhiên có thể vì Thẩm Giai Nghi, đi học cái khoa Quản lí khỉ gió gì đó.

Cứ như vậy mà quyết định nhé.

Tôi nghiên cứu thêm một chút. Đại học giao thông khoa quản lý tổng cộng có hai ban, ban xã hội và ban tự nhiên. Mỗi trường cấp ba đều có hai suất. Như vậy có thể nói, trường của tôi có hai học sinh có thể tham gia vòng xét duyệt hồ sơ của Khoa quản lý.

Nơi bậc thềm trước giờ học thêm.

“Thực ra nếu mày không thích học ban tự nhiên, ứng tuyển vào cái khoa Quản lí lơ tơ mơ kia, không khéo lại đánh mất cơ hội cuối cùng của ban tự nhiên đó.” Hứa Bác Thuần nói, càng làm tôi suy nghĩ tợn.

“Nghe có vẻ cũng có lý.” Tôi bọc đống nước mũi trong tờ giấy vệ sinh, lén lén lút lút ho vào túi quần Hứa Bác Thuần.

Năm đó, học sinh trường Tinh Thành muốn tham gia vòng xét hồ sơ Đại học, đều dựa vào thành tích học tập để làm căn cứ sơ tuyển trong trường. Thành tích học tập của tôi không đến nỗi nào, thành tích của Thẩm Giai Nghi lại càng đỉnh nữa, nếu muốn tham gia vòng xét hồ sơ khoa Quản lí không khó. Tôi không tham gia xét hồ sơ theo ban Tự nhiên, bởi vì nếu trong tình hình thuận lợi nhất, chúng tôi có thể cùng nhau học Khoa Quản lí, thì tôi lại có khả năng không được xếp học cùng lớp với Thẩm Giai Nghi, tôi không muốn điều đó xảy ra.

“Vì vậy, tao muốn thi vào Khoa Quản lí theo ban Xã hội.” Tôi hít thở sâu, bắt đầu cuốn mình vào lựa chọn Khoa Quản lí, quả nhiên là, được!

Về nhà, tôi nói với bố mẹ quyết định của mình, bố mẹ tôi đều cảm thấy kỳ lạ,vì trước nay tôi chưa từng nói gì về ý định này cả, thế nhưng vì danh tiếng của trường giao thông cũng rất tốt, nên cũng không ngăn cản tôi.

Thầy Lại cũng mười phần hoảng hốt, nhưng vì không có thời gian để mắt nói chuyện với tôi nên cũng đành ký tên lên tờ đơn.

Đã có mục tiêu rõ ràng, tôi bắt đầu cố gắng chăm chỉ vượt bậc.

Ngày nghỉ, trời vừa sáng tôi đã lồm cồm bò dậy khỏi giường, tới cổng trung tâm văn hóa đăng ký, vừa cầm sách tiếng Anh vừa chờ người quản lý mở cổng, tiện thể cầm giúp túi xách để cho Thẩm Giai Nghi đi chiếm chỗ. Buổi trưa tôi đi từ con đường nhỏ bên cạnh trung tâm văn hóa, cầm quyển sách ngữ văn đọc liền một mạch tới núi Bát Quái, sau đó chọn một bóng cây to và cao ngồi nghỉ, thong dong làm bài thi tiếng Anh, hít cho căng lồng ngực tinh hoa của đất trời rồi mới chầm chậm xuống núi, trở về trung tâm văn hóa ôn Toán.

Trung tâm văn hóa mát mẻ, làm con người ta thật muốn gục ra bàn lịm đi một lúc.

“Thẩm Giai Nghi ơi Thẩm Giai Nghi, đến khi học đại học, mình nhất định sẽ theo đuổi được cậu, cậu đợi mà xem nhé!” Tôi ngáp dài, nhìn Thẩm Giai Nghi đang ngồi phía bàn đối diện.

……Thẩm  Giai Nghi chăm chỉ dốc sức làm bài, tôi càng không thể trở thành viên tướng đầu tiên bại trận được.

Cẩn thận suy nghĩ, thành tích học tập môn Vật lý và Hóa học của tôi cũng chỉ thường thường hạng trung, lần này chuyển sang tập trung vào ba môn thế mạnh nhất của tôi là Ngữ văn, Toán, và Anh văn coi như quyết định rất hợp với sở trường của tôi. Đúng vậy, đời người nào đâu có chuyện trùng hợp , chuyện tôi lấy ba môn học chung cùng Thẩm Giai Nghi thi đấu nhất định là phải có ý nghĩa rồi.

Một ngày trước ngày nghỉ đông, tại hội trường nơi diễn ra vòng duyệt hồ sơ, tôi không thấy bóng dáng Thẩm Giai Nghi đâu cả.

“Cái quái gì thế này?” Tôi vò đầu, trong phòng thi chạy đi chạy lại không ngớt, hỏi mấy người bạn, Dương Trạch Vu, Liêu Anh Hoằng, A Hòa,…tất cả đều không biết Thẩm Giai Nghi gặp phải chuyện gì. Thời đó không có điện thoại di động, càng làm cho người ta không biết đường nào mà lần.

“Không phải là ngủ quên rồi đấy chứ!” Tôi ngẩn người.

Không phải là người vốn tỉ mỉ cẩn thận như Thẩm  Giai Nghi lại có chuyện gì xảy ra chứ.

Cũng không phải Thẩm Giai Nghi trên đường đến đây lại gặp chuyện gì ngoài ý muốn sao?

Lòng lo sợ bất an, bài thi viết cứ thế trôi qua, tôi cũng chẳng biết mình viết cái gì nữa.

Tôi vừa rời khỏi hội trường liền gọi điện cho Thẩm Giai Nghi, thật may tiếp điện thoại chính là Thẩm Giai Nghi. Tôi vội vã hỏi cô ấy rốt cục có chuyện gì xảy ra. Không hỏi có khi còn hay, hỏi xong, toàn thân tôi cứ như bị một dòng điện mạnh chạy qua.

Hóa ra là lớp Hòa có một nữ sinh, số báo danh sơ tuyển ngay sau Thẩm Giai Nghi, lại mong muốn Thẩm Giai Nghi nhường suất xét duyệt hồ sơ vào khoa Quản lí cho cô ta, nói chuyện một hồi, Thẩm Giai Nghi liền đem suất đó nhường cho cô ta.

“Sặc! Vậy sao cậu không nói với mình!” Tôi thảm thiết nói, dường như sắp lăn ra chết ở trạm điện thoại công cộng đến nơi.

“Í, lại còn phải thế à.” Thẩm Giai Nghi không biết nên nói thế nào cho phải, giọng điệu tỏ vẻ xin lỗi.

Đầu óc tôi trống rỗng, thật chỉ muốn vung tay chặt chém.

Về sau tôi có điều tra ra, cô bạn lấy suất xét duyệt hồ sơ của Thẩm Giai Nghi kia cũng không đến làm bài thi.

Nguyên nhân không rõ ràng, thật là phụ lòng tốt của Thẩm Giai Nghi.

Toàn bộ chuyện này, căn bản chính là tạo hóa muốn trêu ngươi tôi!

“Có muốn đến Tín Nguyện Hành bái phật không?” Hứa Bác Thuần nhún vai.

“Không cần!” Tôi bực tức bỏ đi.

Sau kỳ nghỉ đông, kết quả kỳ thi được công bố.

Tôi qua vòng thi viết, được vào vòng vấn đáp của trường Đại học Giao thông.

Sau đó nỗi bực tức biến thành “Báo thù của nam nhi mang nỗi oán hận”, tôi đem lòng căm hận vô hạn đó, đem hồ sơ lý lịch như đúng như sai đó , đi thi vào khoa có tỉ lệ nam nữ là 7:1, tham gia kỳ thi vấn đáp của đại học giao thông.

Kỳ thi vấn đáp có tổng cộng bốn vòng, trong đó có một vòng là viết một bài luận ngắn, đề bài kiểu như mấy cái thể loại khỉ gió “Theo đuổi thành công”. Ba cửa ải còn lại đều được tiến hành ở ba phòng khác nhau, mỗi vòng đều có từ hai đến ba vị giáo sư phụ trách. Ở mỗi vòng thi đều có các vị giáo sư sẵn sàng gây áp lực cho thí sinh, có biết bao nhiêu thí sinh từ trong phòng thi đi ra nước mắt đầm đìa, tôi nhìn qua thì thấy tất cả thí sinh ưa khóc nhè này đều nằm trong danh sách bị đánh trượt.

“Tôi dù có chết cũng phải cười.” Tôi vặn vẹo cổ.

Còn thằng tôi vẫn ôm trong mình nỗi thống hận với tạo hóa, lại liên tục gặp điều thần kỳ. Liên tiếp ba vòng thi, trải qua những vòng tùng xẻo lăng trì của mấy vị giáo sư, tính kiên trì nhẫn nại còn lại trong tôi càng ngày càng ít đi.

“Em từng hai lần làm đội trưởng ở trại hè Phật giáo, vậy thì, hãy cho tôi biết “Phật” là gì?” Vị giáo sư gầy gò nhìn tôi hỏi.

“Chuyện như vậy em mà nói được rõ ràng thì mới là lạ, cái gọi là đạo mà chỉ ra được thì còn gì là đạo muôn đời.” (Câu gốc: “Đạo khả đạo, phi thường đạo” – Đây là câu đầu tiên trong Đạo đức kinh của Lão Tử.) Tôi nhíu mày.

“Em Kha, theo em vì sao khoa chúng tôi lại nên nhận em vào học?” Vị giáo sư béo mất hứng hỏi.

“If you risk nothing,then you risk anything.”(Nếu bạn không muốn liều mất cái gì, thì bạn còn mất nhiều hơn). Tôi nhìn lên tường trong phút chốc, kỳ vấn đáp này trôi qua thật lâu.

“Hỏi một đằng sao trả lời một nèo vậy.” Vị giáo sư khác cười nhạt, lật tờ thành tích học tập của tôi ở trường cấp ba, nói, “Thành tích học tập của em cũng xoàng, trình độ như thế này sao dám thi vào trường Giao thông!”

“Thôi đi cho em nhờ! Em cũng đứng thứ 26 toàn trường đó!” Tôi nhìn vào vị giáo sư nói: “Nếu thành tích học tập của em tốt hơn một chút nữa, em đã thi vào khoa Y rồi, còn chạy đến đây thi Khoa Quản lí làm gì nữa?”. Tôi nói không chút sợ sệt.

Thế là vòng thi vấn đáp kết thúc.

Tôi được nhận vào học.